Từ văn bản “Mùa rơm rạ quê mình” (Ngọc Bích), anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về ý nghĩa của quê hương trong cuộc sống của mỗi con người.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Trình bày suy nghĩ về vấn đề: Trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của quê hương trong cuộc sống của mỗi con người.
- Hệ thống ý
+ Quê hương không chỉ là một vùng đất cụ thể, mà là nơi chứa đựng những ký ức tuổi thơ, những tình cảm gia đình thiêng liêng.
+ Dù cuộc sống hiện đại đưa con người đi xa, nhưng tình yêu quê hương vẫn là sợi dây bền chặt kết nối tâm hồn.
+ Người biết yêu quê hương sẽ sống nhân hậu, có trách nhiệm, biết trân trọng cội nguồn.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện được suy nghĩ về trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của quê hương trong cuộc sống của mỗi con người.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Từ bao đời nay, quê hương luôn là nơi cội nguồn của mỗi con người, là điểm tựa để ta hướng về sau những chặng đường dài của cuộc sống. Quê hương không chỉ là mảnh đất “chôn nhau cắt rốn”, mà còn là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm, hơi thở và mùi hương của tuổi thơ. Với tác giả Ngọc Bích, mùi rơm rạ quê nhà chính là mùi của yêu thương, của ký ức, của những năm tháng bình yên không thể quên. Quê hương đem đến cho ta sự nâng đỡ, hình thành nên tâm hồn, tính cách và niềm tin vào cuộc sống. Dù có đi đến đâu, mỗi người vẫn mang trong tim hình bóng quê hương – như một phần máu thịt, không thể tách rời. Người biết yêu quê hương sẽ biết trân trọng quá khứ, sống nhân hậu và biết ơn hiện tại. Bởi vậy, quê hương không chỉ là nơi ta trở về, mà còn là nguồn sức mạnh nuôi dưỡng tâm hồn, giúp ta sống đẹp và sống có ý nghĩa hơn trong cuộc đời này.