Từ nội dung văn bản phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về ý kiến: Kẻ sĩ (người có học) mà không có chân tài (Tài năng thực sự) thì cũng chỉ là kẻ vô dụng
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Suy nghĩ về ý kiến: Kẻ sĩ (người có học) mà không có chân tài (Tài năng thực sự) thì cũng chỉ là kẻ vô dụng.
- Hệ thống ý:
+ Kẻ sĩ: Người có học nói chung
+ Chân tài: Tài năng thực sự, người có năng khiếu thiên bẩm hoặc qua luyện tập
=> Khẳng định: Nhiều người có học nhưng vẫn chỉ là người bình thường, kẻ có học phải có tài năng thực sự mới làm nên chuyện lớn
+ Mở rộng: Tài năng đó còn phải được sử dụng vào việc có ích, mang lại thành quả cụ thể mới được công nhận là “chân tài”
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ về ý kiến: Kẻ sĩ (người có học) mà không có chân tài (Tài năng thực sự) thì cũng chỉ là kẻ vô dụng.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Trong xã hội xưa, “kẻ sĩ” là danh xưng cao quý, chỉ những người có học, có đạo đức và tài năng, có thể gánh vác trọng trách với đất nước. Tuy nhiên, như Vũ Như Tô từng nói, “kẻ sĩ mà không có chân tài thì cũng chỉ là kẻ vô dụng”. Quả thật, một người chỉ có cái danh mà không có năng lực thực sự sẽ không thể làm nên việc lớn, thậm chí có khi còn gây hại cho xã hội. Thực tiễn cho thấy, mọi thành tựu trong khoa học, nghệ thuật, kinh tế… đều nhờ những con người tài năng cống hiến trí tuệ, sức lực. Một ông quan trị dân mà thiếu tài thì dân khổ, nước suy; một nghệ nhân mà không giỏi nghề thì chẳng thể tạo nên công trình để đời. Lời nhắc nhở của Vũ Như Tô vì thế vẫn còn nguyên giá trị: người trí thức chân chính phải rèn luyện tài năng và đạo đức, không ngừng học hỏi, sáng tạo, gắn khát vọng cá nhân với lợi ích của nhân dân, đất nước. Chỉ khi ấy, kẻ sĩ mới thật sự xứng đáng với danh xưng cao quý mà xã hội trao cho.