Từ nội dung văn bản phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ, cảm xúc của anh/chị về công lao sinh dưỡng của cha mẹ.
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Suy nghĩ, cảm xúc về công lao sinh dưỡng của cha mẹ.
- Hệ thống ý:
+ Công lao sinh dưỡng là sự hi sinh thầm lặng, bền bỉ của cha mẹ trong việc nuôi nấng, dạy dỗ con cái trưởng thành. Trong bài thơ, hình ảnh "áo mẹ" chính là biểu tượng của mồ hôi, công sức và tình yêu vô điều kiện mà mẹ dành cho con.
+ Từng tấm áo mẹ mặc mang dấu ấn của lao động, nắng mưa, tảo tần – đó là minh chứng cho một đời hy sinh âm thầm vì con.
+ Mẹ “nuôi người hạt thóc quên thân” – hình ảnh xúc động cho thấy cha mẹ sẵn sàng đánh đổi tất cả vì tương lai con cái.
+ Câu thơ kết như một lời tự nhắc nhở đầy day dứt: “Lẽ nào con mặc áo trắng / Lại quên áo mẹ dệt bằng nắng mưa?!” → kêu gọi sự ghi nhớ, tri ân và không lãng quên công lao ấy.
+ Việc biết trân trọng, yêu thương cha mẹ không chỉ là trách nhiệm đạo đức mà còn là biểu hiện của nhân cách sống cao đẹp.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ bài thơ để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ về sự cần thiết phải trân trọng công lao sinh dưỡng của cha mẹ.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề xã hội được gợi nhắc từ bài thơ.
Đoạn văn tham khảo
Đọc bài thơ Áo mẹ của Nguyễn Ngọc Hưng, em cảm nhận sâu sắc công lao sinh dưỡng âm thầm nhưng vô cùng to lớn của mẹ - cũng như của cha mẹ nói chung. Mỗi tấm áo mẹ mặc là một phần của cuộc đời vất vả, tảo tần, in hằn dấu vết của nắng gió đồng quê, của những ngày tháng nhọc nhằn lo toan. Từ "áo lúa vàng ươm" đến "gạo cơm trắng ngần", từ "giã gạo sẻ san nhọc nhằn" đến "dệt bằng nắng mưa", bài thơ làm nổi bật hình ảnh người mẹ không chỉ nuôi con bằng cơm áo mà còn bằng cả tình thương vô bờ và những hi sinh lặng lẽ. Câu hỏi ở khổ cuối như một lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng mà sâu sắc: Lẽ nào khi lớn lên, con lại quên những gian khổ ấy? Trong cuộc sống hiện đại hôm nay, mỗi người chúng ta cần biết trân trọng những gì cha mẹ đã làm cho mình, sống hiếu thảo, biết ơn và yêu thương, bởi không có gì thiêng liêng hơn tình cha mẹ dành cho con.