Từ nội dung văn bản phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận về nỗi sầu oán và khát vọng tự do của người cung nữ trong cung cấm.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Suy nghĩ về cảm nhận về nỗi sầu oán và khát vọng tự do của người cung nữ trong cung cấm.
- Hệ thống ý:
+ Nỗi buồn triền miên: ngày chờ tin, đêm nghe chuông, nỗi cô đơn, lẻ loi trong cung cấm.
+ Tâm trạng oán trách, khổ đau: tự trách duyên phận, giận nguyệt lão se duyên để mình chịu cảnh dở dang.
+ Khát vọng tự do mãnh liệt: muốn thoát khỏi cung cấm ngột ngạt, tìm lại cuộc đời bình dị, hạnh phúc.
+ Nghệ thuật: thể thơ song thất lục bát, ngôn ngữ giàu hình ảnh, biện pháp tu từ so sánh, ẩn dụ, điển tích tạo chiều sâu cho tâm trạng.
=> Cung oán ngâm khúc là tiếng nói cảm thương cho số phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ về cảm nhận về nỗi sầu oán và khát vọng tự do của người cung nữ trong cung cấm.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Đoạn trích Nỗi sầu oán của người cung nữ trong Cung oán ngâm khúc của Nguyễn Gia Thiều là tiếng lòng đau đớn, ai oán của người cung nữ khi bị nhà vua lạnh nhạt, bỏ quên. Nỗi buồn trải dài theo thời gian: “Ngày sáu khắc, tin mong nhạn vắng/ Đêm năm canh tiếng lắng chuông rền”. Nàng mong chờ, hy vọng nhưng chỉ nhận lại sự cô đơn, lẻ bóng giữa chốn cung cấm lạnh lẽo. Tâm trạng ấy còn pha lẫn nỗi tủi hờn, oán trách duyên phận: “Tay nguyệt lão chẳng xe thì chớ/ Xe thế này có dở dang không?”. Dường như người phụ nữ bất hạnh ấy muốn thoát ra khỏi vòng kìm tỏa của quyền lực và lễ giáo để trở về với cuộc đời tự do, hạnh phúc. Những hình ảnh ẩn dụ, so sánh, điển tích như “tơ hồng”, “vách quế”, “nguyệt lão” đã diễn tả sâu sắc bi kịch tình yêu và số phận của người cung nữ. Qua đó, Cung oán ngâm khúc không chỉ là tiếng than thân trách phận mà còn là bản cáo trạng tố cáo xã hội phong kiến bất công, đồng thời khẳng định khát vọng sống và hạnh phúc chính đáng của con người.