Từ nội dung phần Đọc hiểu, anh/ chị hãy viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về vẻ đẹp của nhân vật Mẹ Đốp.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Trình bày suy nghĩ về vẻ đẹp của nhân vật Mẹ Đốp.
- Hệ thống ý:
+ Sự thông minh, hoạt ngôn: Mẹ Đốp ứng đáp nhanh nhạy, dùng lý lẽ và tiếng cười để phản bác xã trưởng (“Con chưa ra trải chiếu thì làng ngồi xuống đất hay sao?”).
+ Tự tin và ý thức giá trị bản thân: Dù là vợ mõ – tầng lớp thấp nhất trong xã hội phong kiến – nhưng Mẹ Đốp vẫn tự hào về công việc, khẳng định vai trò của mình đối với làng.
+ Tiếng cười châm biếm sâu sắc: Qua lời nói của Mẹ Đốp, tác giả dân gian phơi bày sự háo sắc, hách dịch và ngu dốt của viên chức làng xã – đại diện cho bộ máy phong kiến mục nát.
+ Giọng chèo hóm hỉnh, dân gian: Mẹ Đốp không chỉ là người phụ nữ thông minh mà còn mang nét duyên dáng, mạnh mẽ của người dân quê xưa.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ về vẻ đẹp của nhân vật Mẹ Đốp.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Nhân vật Mẹ Đốp trong trích đoạn Xã trưởng – Mẹ Đốp là một hình tượng đặc sắc, tiêu biểu cho vẻ đẹp trí tuệ và bản lĩnh của người dân lao động trong chèo cổ. Dù chỉ là vợ mõ, thuộc tầng lớp thấp hèn trong xã hội phong kiến, Mẹ Đốp vẫn hiện lên thật sinh động với sự thông minh, hóm hỉnh và ý thức rõ giá trị bản thân. Trước sự hách dịch, thô tục của xã trưởng, Mẹ Đốp đã khéo léo dùng tiếng cười và lý lẽ để phản ứng, khiến kẻ quyền thế phải lúng túng, bị hạ thấp. Những lời đáp sắc sảo như “Con chưa ra trải chiếu thì làng ngồi xuống đất hay sao?” cho thấy khả năng đối đáp linh hoạt, nhanh trí và tinh thần phản kháng của người phụ nữ dân gian. Qua Mẹ Đốp, ta cảm nhận được tiếng cười châm biếm thâm thúy của nghệ thuật chèo – tiếng cười vừa vui, vừa sâu cay trước bất công xã hội. Nhân vật không chỉ mang đến niềm hứng khởi thẩm mĩ mà còn khẳng định sức sống, phẩm giá và trí tuệ của người bình dân trong đời sống xưa.