Từ nội dung phần Đọc hiểu, anh/ chị hãy viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích tình cảm của Lê dành cho Sơn.
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Phân tích tình cảm của Lê dành cho Sơn.
- Hệ thống ý:
+ Phân tích được những sắc thái tinh cảm của Lê dành cho Sơn qua những bằng chứng lấy từ văn bản đọc hiểu
. Tin tưởng, yên tâm: tin vào việc Sơn giúp mình bảo vệ vùng trời quê hương rất tin, rất tin cậu.
. Gắn bó, quý trọng: chia sẻ trong khó khăn chia nhau tấm giát nằm, vài tấm áo sặc mùi thuốc đạn, luôn nghĩ đến bạn mơ gặp lại Sơn, coi Sơn như một đồng chí thân thiết nhất trong đời lính,...
. Thấu hiểu, đồng cảm: cảm nhận được tình yêu của Sơn dành cho Hà Nội với từng gốc cây, từng mảnh tường và cả từng sắc mây trên nóc phố.
+ Đánh giá được tình cảm của Lê dành cho Sơn: Tình bạn, tình đồng đội chân thành và sâu sắc; ngòi bút miêu tả tinh tế, chân thực, giọng văn đậm chất trữ tình...
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, sử dụng lí lẽ xác đáng, bằng chứng thuyết phục, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có cái nhìn cá tính, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Tình cảm mà Lê dành cho Sơn trong đoạn trích “Những vùng trời khác nhau” của Nguyễn Minh Châu là một tình bạn, tình đồng đội chân thành, sâu sắc và đầy xúc động. Qua ba năm cùng chiến đấu, từ chỗ không có thiện cảm, Lê đã tin tưởng tuyệt đối vào Sơn. Trong lúc chia tay, Lê không ngần ngại bày tỏ: “Tớ rất tin... Tớ rất tin cậu!” – lời khẳng định ấy không chỉ là sự yên tâm mà còn là niềm tin gửi gắm cả quê hương cho người bạn đồng chí. Giữa chiến tranh khốc liệt, họ chia nhau những vật dụng giản dị: “tấm giát nằm, vài tấm áo sặc mùi thuốc đạn” – biểu tượng cho sự sẻ chia gian khổ, gắn bó không lời. Dù đã đi xa, trong giấc mơ và suy nghĩ, Lê vẫn luôn nghĩ tới Sơn, coi anh là “đồng chí thân thiết nhất trong đời lính”. Khi đứng dưới bầu trời Hà Nội, Lê thấu hiểu và đồng cảm với tình yêu Sơn dành cho Thủ đô: “từng gốc cây, từng mảnh tường và cả từng sắc mây trên nóc phố”. Với ngòi bút tinh tế, giọng văn giàu chất trữ tình, Nguyễn Minh Châu đã khắc họa một tình bạn đẹp, đầy nhân văn giữa khói lửa chiến tranh, để lại ấn tượng sâu lắng trong lòng người đọc.