Từ nội dung đoạn trích ở phần Đọc hiểu, viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của việc sống là chính mình.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận: Trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của việc sống là chính mình.
- Hệ thống ý:
+ Giúp những suy nghĩ, cách hành xử của bản thân được tự do bộc lộ ra ngoài, không bị chi phối bởi tác động của người xung quanh.
+ Giúp con người làm chủ cuộc đời, nhận ra mặt mạnh của bản thân để phát huy, mặt yếu để rút kinh nghiệm.
+ Giúp con người trở nên lạc quan, tự tin vào bản thân, có động lực, sức mạnh tinh thần để vượt qua những cám dỗ của tiến tài, địa vị, đồng thời ta sẽ được được người khác tôn trọng.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ về ý nghĩa của việc sống là chính mình.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Từ hình ảnh loài hoa lau – “loài hoa bên đường”, “loài hoa vườn hoang” – ta có thể nhận ra một thông điệp sâu sắc về ý nghĩa của việc sống là chính mình. Hoa lau dù không rực rỡ, không được chào đón, vẫn kiên cường nở trong gió bấc mưa phùn, vẫn âm thầm khoe sắc nơi hoang dại. Nó sống đúng với bản chất của mình, không chạy theo sự phô trương, không đánh mất vẻ đẹp riêng chỉ để được người đời công nhận. Cũng như con người, khi dám sống là chính mình, ta mới được tự do bộc lộ suy nghĩ, hành động theo niềm tin và giá trị riêng, không bị chi phối bởi ánh nhìn hay sự phán xét của người khác. Sống thật giúp ta làm chủ cuộc đời, nhận ra thế mạnh để phát huy, điểm yếu để hoàn thiện, từ đó tự tin và lạc quan hơn trong hành trình khẳng định bản thân. Giữa một xã hội đầy cám dỗ về danh vọng và tiền tài, người biết sống là chính mình luôn giữ được tâm hồn trong sáng, bản lĩnh vững vàng và đáng được trân trọng. Giống như hoa lau, tuy lặng lẽ mà vẫn tỏa sáng theo cách riêng – đó chính là vẻ đẹp đích thực của con người tự do và chân thật.