(Ngữ liệu ngoài sgk) Thuật hứng bài 24

Từ nội dung đoạn trích ở phần Đọc hiểu, viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận về vẻ đẹp tâm hồn Nguyễn Trãi qua bài thơ trên.

10/11

Từ nội dung đoạn trích ở phần Đọc hiểu, viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận về vẻ đẹp tâm hồn Nguyễn Trãi qua bài thơ trên.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận

+ Cảm nhận về vẻ đẹp tâm hồn Nguyễn Trãi qua bài thơ trên.

- Hệ thống ý:

+ Tư tưởng an nhiên, buông bỏ công danh, hướng tới cuộc sống nhàn tĩnh: Nguyễn Trãi xem công danh, được – mất, khen – chê chỉ là chuyện phù du. Ông chọn “về nhàn” – sống hòa hợp với tự nhiên, tâm hồn thanh thản, không vướng bụi trần.

+ Tình yêu thiên nhiên, gắn bó với lao động giản dị: Nhà thơ tìm niềm vui trong những công việc lao động bình dị. Thiên nhiên hiện lên trong sáng, thanh tĩnh, phản chiếu tâm hồn yêu đời, yêu lao động của ông.

+ Tâm hồn thanh cao, trong sáng, trung hiếu bền lòng: Dù sống ẩn dật, Nguyễn Trãi vẫn giữ trọn tấm lòng trung thành với nước, hiếu nghĩa với dân và cha mẹ.

→ Đây là vẻ đẹp cao quý, là biểu tượng của nhân cách trong sáng, không bị danh lợi làm vẩn đục.

- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.

+ Thể hiện rõ cảm nhận về vẻ đẹp tâm hồn Nguyễn Trãi qua bài thơ trên.

- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:

+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.

- Sáng tạo

+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.

Đoạn văn tham khảo

Nguyễn Trãi là bậc anh hùng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới, một tâm hồn lớn của dân tộc Việt Nam. Trong bài Thuật hứng 24, ông hiện lên với vẻ đẹp của một con người thanh cao, an nhiên và trong sạch. Hai câu mở đầu thể hiện thái độ buông bỏ danh lợi: “Công danh đã được hợp về nhàn, / Lành dữ âu chi thế nghị khen.” Với ông, được – mất, khen – chê đều không quan trọng, chỉ cần giữ cho lòng mình bình yên. Hai câu thực miêu tả một cuộc sống giản dị mà thanh thản: “Ao cạn vớt bèo cấy muống, / Đìa thanh phát cỏ ương sen.” Nguyễn Trãi hòa mình với thiên nhiên, tìm niềm vui trong lao động đời thường, qua đó thể hiện tình yêu cuộc sống và tâm hồn gần gũi với dân quê. Đặc biệt, hai câu kết khẳng định phẩm chất cao quý của ông: “Bui có một lòng trung lẫn hiếu, / Mài chăng khuyết, nhuộm chăng đen.” Dẫu cuộc đời nhiều biến động, Nguyễn Trãi vẫn giữ vững lòng trung hiếu son sắt, không bao giờ bị vẩn đục bởi danh lợi hay oán hờn. Bài thơ khắc họa một tâm hồn lớn – thanh cao, thủy chung và trọn vẹn với đời, với nước, với dân.