Từ nội dung đoạn trích ở phần Đọc hiểu, viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận của anh/chị về nỗi nhớ và nỗi cô đơn của người chinh phụ.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Cảm nhận về nỗi nhớ và nỗi cô đơn của người chinh phụ.
- Hệ thống ý:
+ Bốn câu thơ đầu diễn tả khung cảnh vắng lặng: trăng, gió thu, sương lạnh... gợi nỗi cô đơn, trống trải của người chinh phụ khi chồng ra trận.
+ Sáu câu thơ sau là nỗi nhớ khắc khoải: hình ảnh người chồng chinh chiến phương xa và sự xa cách “Sâm Thương” gợi nỗi buồn chia lìa, mong mỏi tin tức nhưng vô vọng.
+ Tâm trạng người chinh phụ: cô đơn, nhớ thương da diết, khát khao sum họp nhưng bất lực trước chiến tranh.
=> Khẳng định giá trị nhân đạo sâu sắc: cảm thông với thân phận người phụ nữ và khát vọng hạnh phúc lứa đôi.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ cảm nhận về nỗi nhớ và nỗi cô đơn của người chinh phụ.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Chinh phụ ngâm khúc của Đặng Trần Côn là khúc ngâm nổi tiếng viết bằng chữ Hán, diễn tả nỗi lòng người vợ có chồng đi chinh chiến phương xa. Đoạn trích đã khắc sâu nỗi cô đơn và nhớ mong da diết của người chinh phụ. Bốn câu thơ đầu gợi cảnh thu vắng lặng với “trăng tỏ”, “gió may”, “sương gội” làm nền cho nỗi buồn trĩu nặng. Không gian ấy gợi sự hiu hắt, lạnh lẽo, soi rõ tâm trạng cô đơn của người vợ trẻ trong những đêm dài không ngủ. Sáu câu thơ tiếp theo mở ra nỗi nhớ khôn nguôi về người chồng chinh chiến nơi biên ải. Hình ảnh “Sâm, Thương” cách biệt gợi sự xa xôi, chia lìa không thể gặp gỡ. Lời thơ như tiếng thở dài ai oán của người phụ nữ khao khát hạnh phúc lứa đôi nhưng bị chiến tranh cướp mất quyền bình yên ấy. Với thể song thất lục bát nhịp nhàng, ngôn ngữ tinh tế, giàu hình ảnh, đoạn trích đã làm rung động lòng người bởi nỗi đau của người chinh phụ, đồng thời thể hiện giá trị nhân đạo sâu sắc của văn học trung đại: khát vọng hạnh phúc và quyền sống chính đáng của con người.