Từ nội dung đoạn trích Gặp quỷ dữ và thần rừng (Hổ) (trích chèo Trương Viên), anh/chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ về ý nghĩa và giá trị của lòng hiếu th
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức bài văn đầy đủ ba phần Mở bài, Thân bài, Kết bài.
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 600 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận: Phân tích ngữ liệu “Vai trò của dòng chảy tự nhiên và các tác động đến dòng chảy tự nhiên” của Lê Thị Hường.
- Lựa chọn được các thao tác lập luận phù hợp; kết hợp nhuần nhuyễn lí lẽ và dẫn chứng; trình bày được hệ thống ý phù hợp theo bố cục ba phần của bài văn nghị luận. Có thể triển khai theo hướng:
* Mở bài:
- Giới thiệu ngắn gọn về đoạn trích Gặp quỷ dữ và thần rừng (Hổ) – một câu chuyện giàu tính nhân đạo trong kho tàng chèo cổ Việt Nam.
- Nêu vấn đề: Lòng hiếu thảo – đức tính quý giá, là cội nguồn của mọi giá trị đạo đức và nhân cách con người.
* Thân bài:
a. Giải thích
- Hiếu thảo là tấm lòng biết ơn, yêu thương, kính trọng cha mẹ, ông bà; là sự quan tâm, chăm sóc, báo đáp công sinh thành, dưỡng dục.
- Lòng hiếu thảo không chỉ là tình cảm tự nhiên mà còn là bổn phận, trách nhiệm đạo lý của mỗi con người.
b. Phân tích, bàn luận
- Trong đoạn trích, Thị Phương hiện lên như biểu tượng của lòng hiếu thảo, nhân nghĩa:
+ Khi lâm vào cảnh nguy nan, nàng tình nguyện hiến thân để cứu mẹ chồng, thể hiện tấm lòng vị tha, nhân hậu.
+ Hành động ấy vượt trên bổn phận người con dâu – là biểu hiện của tình yêu thương chân thành, hiếu nghĩa sâu sắc.
+ Ngay cả khi bị đe dọa bởi hổ dữ, Thị Phương vẫn xin chết thay cho mẹ – đó là đỉnh cao của đạo lý “hiếu thảo”.
- Câu chuyện không chỉ ca ngợi cá nhân Thị Phương mà còn tôn vinh truyền thống đạo lý của dân tộc Việt Nam:
+ Tinh thần “uống nước nhớ nguồn”, “hiếu để vi tiên”.
+ Hiếu thảo được xem là nền tảng của nhân cách, là gốc của đạo làm người.
- Trong xã hội hiện nay, lòng hiếu thảo vẫn giữ nguyên giá trị:
+ Là sự sẻ chia, chăm sóc cha mẹ khi họ già yếu, cô đơn.
+ Là biết sống tốt, học tập, làm việc có ích để cha mẹ được tự hào.
+ Trong thời đại vật chất, lòng hiếu thảo không phải là tiền bạc mà là tình yêu thương, sự quan tâm, kính trọng.
c. Mở rộng, phản đề
- Đáng tiếc rằng ngày nay vẫn còn một số người vô tâm, bất hiếu, coi thường công ơn sinh thành – biểu hiện của sự xuống cấp đạo đức.
→ Phê phán lối sống ấy, đồng thời khẳng định: giữ gìn và phát huy lòng hiếu thảo chính là cách giữ gìn bản sắc và nhân cách dân tộc.
* Kết bài:
- Khẳng định ý nghĩa sâu sắc của lòng hiếu thảo – cội nguồn của tình yêu thương và đạo đức con người Việt Nam.
- Liên hệ bản thân: cần biết sống yêu thương, quan tâm, đền đáp công ơn cha mẹ bằng hành động thiết thực mỗi ngày.
Bài viết tham khảo
Từ ngàn đời nay, dân tộc Việt Nam luôn xem trọng đạo lý “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Lòng hiếu thảo đã trở thành chuẩn mực căn bản trong nhân cách con người Việt. Đọc đoạn trích Gặp quỷ dữ và thần rừng (Hổ) trong vở chèo Trương Viên, ta càng xúc động trước hình ảnh người con dâu Thị Phương – biểu tượng cho tấm lòng hiếu thảo và nhân nghĩa sâu nặng.
Lòng hiếu thảo là tình cảm chân thành, biết ơn và kính trọng dành cho đấng sinh thành, là sự báo đáp công ơn dưỡng dục của cha mẹ. Người có lòng hiếu thảo không chỉ yêu thương, chăm sóc cha mẹ mà còn luôn sống lương thiện, hướng thiện để cha mẹ được an lòng và tự hào.
Trong đoạn trích, Thị Phương là mẫu người phụ nữ giàu tình yêu thương và đức hy sinh. Khi mẹ chồng đói khát, nàng không quản nguy hiểm, dấn thân vào rừng sâu để xin ăn. Khi quỷ dữ đòi ăn thịt, nàng sẵn sàng xin chết thay cho mẹ, và dù đối mặt với hổ dữ, nàng vẫn nguyện hiến thân để mẹ được sống. Tình cảm ấy không chỉ là đạo hiếu, mà còn là biểu hiện của nhân nghĩa, vị tha và lòng nhân ái sâu sắc. Câu chuyện cảm động về Thị Phương khiến ta nhận ra rằng, lòng hiếu thảo không chỉ nằm ở lời nói hay hình thức mà phải được thể hiện bằng hành động, bằng sự sẵn sàng hi sinh vì người mình yêu thương.
Trải qua hàng trăm năm, đạo hiếu vẫn là nền tảng của văn hóa Việt Nam. Trong xã hội hiện đại, hiếu thảo không còn được thể hiện bằng việc “phụng dưỡng cha mẹ” theo kiểu xưa, mà bằng việc sống tốt, sống có trách nhiệm, làm cha mẹ vui lòng và hạnh phúc. Tuy nhiên, thật đáng buồn khi ngày nay vẫn có những người trẻ vô tâm, thờ ơ, thậm chí bạc bẽo với cha mẹ. Họ chạy theo vật chất, coi nhẹ tình thân, làm tổn thương những người đã hy sinh cả đời vì mình. Đó là biểu hiện của sự sa sút đạo đức cần được phê phán
Lòng hiếu thảo là thước đo phẩm giá con người, là ngọn nguồn của mọi đức hạnh. Giữ gìn và nuôi dưỡng lòng hiếu thảo chính là gìn giữ cội nguồn đạo lý dân tộc. Mỗi người chúng ta cần biết trân trọng, yêu thương cha mẹ khi họ còn sống; quan tâm, chia sẻ và làm những điều tốt đẹp để cha mẹ luôn được ấm lòng.