Từ nội dung đoạn trích “Đời ngắn đừng ngủ dài” (Robin Sharma), anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về việc con người cần biết trân trọng thời gian, sống tích cực
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Trình bày suy nghĩ về việc con người cần biết trân trọng thời gian, sống tích cực và không lãng phí cuộc đời cho sự lười biếng, trì trệ.
- Hệ thống ý:
+ Giấc ngủ cần thiết để phục hồi sức khỏe, nhưng ngủ quá nhiều, sống quá an phận khiến ta đánh mất cơ hội học hỏi và phát triển.
+ Thực tế, nhiều người lãng phí thời gian vào những thú vui vô bổ, lười học, lười làm, chỉ sống “qua ngày”.
+ Thời gian trôi qua không trở lại; nếu không chủ động sống và hành động, ta sẽ đánh mất những giá trị và tiềm năng của bản thân.
+ Ngược lại, người biết trân trọng từng phút giây, sống năng động, làm việc hết mình sẽ gặt hái thành công và hạnh phúc.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ về việc con người cần biết trân trọng thời gian, sống tích cực và không lãng phí cuộc đời cho sự lười biếng, trì trệ.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Trong cuộc sống hiện đại, không ít người đang dần “ngủ quên” trong sự lười biếng và trì trệ, để rồi đánh mất cơ hội sống và trưởng thành. Qua đoạn trích “Đời ngắn đừng ngủ dài”, Robin Sharma muốn gửi đến chúng ta thông điệp: hãy trân trọng thời gian, sống tỉnh thức và hành động tích cực, đừng để tuổi trẻ trôi qua vô ích. “Ngủ dài” không chỉ là ngủ sinh lý mà là biểu tượng cho lối sống thụ động, an phận, ngại thay đổi. Giấc ngủ rất cần thiết, nhưng nếu quá yêu “chăn gối” thì con người sẽ đánh mất khả năng sáng tạo và tinh thần phấn đấu. Cuộc đời ngắn ngủi, chỉ có những ai dám dấn thân, làm việc và trải nghiệm mới thật sự sống trọn vẹn. Ngược lại, người lười biếng, trì trệ sẽ mãi tầm thường và hối tiếc vì đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội quý giá. Với tôi, sống tích cực là biết quý trọng từng ngày, làm những việc có ý nghĩa và không để sự thoải mái đánh bại khát vọng. Bởi “sau khi chết rồi, ta sẽ có dư thời gian để ngủ” — còn bây giờ, là để sống hết mình.