Từ nội dung bài thơ “Tùng (Bài 1)” của Nguyễn Trãi, anh/chị hãy viết một đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về bản lĩnh kiên cường của con người trong nghịch cảnh.
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Trình bày suy nghĩ về bản lĩnh kiên cường của con người trong nghịch cảnh.
- Hệ thống ý:
+ Trong bài thơ, cây tùng vẫn đứng vững “một mình lạt thuở ba đông” – hình ảnh ẩn dụ cho con người giữ vững chính khí giữa bão tố cuộc đời.
+ Từ hình tượng ấy, Nguyễn Trãi gửi gắm thông điệp: con người cần có nghị lực, không bị khuất phục trước gian nan.
+ Trong cuộc sống hôm nay, người có bản lĩnh kiên cường là người biết đứng dậy sau thất bại, sống trung thực và bền bỉ theo lý tưởng tốt đẹp.
=> Khẳng định ý nghĩa của bản lĩnh kiên cường: là nền tảng để con người vượt qua thử thách, vươn tới thành công và sống có phẩm giá.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ về về bản lĩnh kiên cường của con người trong nghịch cảnh.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Bài thơ “Tùng (Bài 1)” của Nguyễn Trãi đã khắc họa hình tượng cây tùng – biểu tượng cho người quân tử có bản lĩnh kiên cường giữa phong sương cuộc đời. Giữa mùa đông lạnh giá, cây tùng vẫn “một mình lạt thuở ba đông”, không hề run sợ hay lụi tàn. Đó cũng là hình ảnh ẩn dụ cho con người biết giữ vững phẩm chất, ý chí trước nghịch cảnh. Trong cuộc sống, bản lĩnh kiên cường là khả năng đứng vững trước sóng gió, không nản chí khi gặp thất bại, dám theo đuổi điều đúng đắn dù phải cô đơn. Người có bản lĩnh ấy luôn được kính trọng và dễ thành công, bởi họ không bị khuất phục trước thử thách. Ngược lại, kẻ yếu đuối, dễ dao động sẽ khó tiến xa trên đường đời. Mỗi chúng ta, đặc biệt là người trẻ, cần học cách kiên định, bền bỉ như “cây tùng” trong thơ Nguyễn Trãi – dẫu gió sương vẫn vững vàng vươn lên, giữ trọn khí tiết và niềm tin.