Từ nội dung bài thơ “Năm mới chúc nhau” của Trần Tế Xương, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) bàn về ý nghĩa của việc giữ gìn nhân cách, phẩm chất đạo đức của con người trong cuộc
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Bàn về ý nghĩa của việc giữ gìn nhân cách, phẩm chất đạo đức của con người trong cuộc sống hiện nay.
- Hệ thống ý:
+ Trong bài thơ, Trần Tế Xương phê phán thói thực dụng: người ta chỉ chúc nhau giàu – sang – nhiều con, quên đi điều cốt lõi là “làm người cho ra cái giống người”.
+ Nhà thơ gửi gắm thông điệp: giàu có, quyền quý mà mất nhân cách thì chẳng còn giá trị gì.
+ Trong xã hội hiện nay, nhiều người vẫn bị cuốn vào lối sống vật chất, cạnh tranh mù quáng, dẫn đến tha hóa đạo đức.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ về ý nghĩa của việc giữ gìn nhân cách, phẩm chất đạo đức của con người trong cuộc sống hiện nay.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Bài thơ “Năm mới chúc nhau” của Trần Tế Xương tưởng như lời chúc đầu xuân hóm hỉnh, nhưng thực ra là tiếng cười châm biếm sâu cay trước một xã hội đảo lộn giá trị, nơi con người chỉ biết chúc nhau tiền tài, danh lợi mà quên đi điều quan trọng nhất: làm người cho ra người. Từ đó, ta nhận ra ý nghĩa lớn lao của việc giữ gìn nhân cách, phẩm chất đạo đức trong cuộc sống. Nhân cách là nền tảng tạo nên giá trị đích thực của mỗi con người. Một người có thể giàu sang, học cao, có địa vị, nhưng nếu thiếu trung thực, thiếu lòng nhân ái thì không thể được coi là người tốt. Trong xã hội hiện đại, khi lối sống thực dụng ngày càng phổ biến, việc giữ gìn phẩm chất đạo đức càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Mỗi người cần sống trung thực, biết yêu thương, không bị đồng tiền hay danh vọng làm lu mờ nhân cách. Như lời nhắn nhủ của Tú Xương, chỉ khi con người sống đúng đạo, xã hội mới thật sự tốt đẹp và đáng gọi là “giống người”.