Từ nội dung bài thơ Đất Vị Hoàng của Trần Tế Xương, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về tác hại của lối sống chỉ biết đến tiền bạc mà quên đi các giá trị đạo
Gợi ý:
a. Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
- Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
- Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
b. Xác định đúng yêu cầu của đoạn văn: tác hại của lối sống chỉ biết đến tiền bạc mà quên đi các giá trị đạo đức, tình cảm trong xã hội.
c. Hệ thống ý
- Giải thích: Lối sống coi trọng tiền bạc hơn tất cả là gì.
- Biểu hiện: ích kỉ, tham lam, bất chấp đạo lý vì tiền.
- Tác hại: phá vỡ hạnh phúc gia đình, làm băng hoại nhân cách, xã hội mất công bằng.
- Dẫn chứng thực tế (có thể nêu khái quát về những hiện tượng vụ lợi, tham nhũng, tan vỡ hạnh phúc vì tiền…).
- Bài học: cần sống nhân ái, giữ đạo lý, biết coi trọng giá trị tinh thần.
d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chỉnh, ngữ pháp Tiếng Việt.
e. Sáng tạo: Bố cục rõ ràng, lời văn giàu hình ảnh, cảm xúc.
Đoạn văn tham khảo
Bài thơ Đất Vị Hoàng của Trần Tế Xương đã vẽ nên một bức tranh chua chát về xã hội nơi ông sinh sống: con khinh cha, vợ chửi chồng, con người trở nên keo kiệt, tham lam và bị đồng tiền chi phối. Từ đó, ta nhận thấy tác hại ghê gớm của lối sống chỉ biết đến tiền bạc mà quên đi đạo đức và tình người. Khi con người đặt lợi ích vật chất lên hàng đầu, họ dễ trở nên ích kỉ, toan tính, sẵn sàng làm mọi việc vì tiền, kể cả chà đạp lên tình thân và luân lý. Hệ quả là các mối quan hệ trong gia đình và xã hội bị rạn nứt, niềm tin giữa người với người suy giảm, nhân cách con người dần biến chất. Thực tế cuộc sống hôm nay cũng chứng minh điều đó: không ít gia đình tan vỡ vì mâu thuẫn tiền bạc, không ít người sa ngã, phạm pháp chỉ vì chạy theo đồng tiền bất chính. Tiền bạc vốn cần thiết để con người tồn tại, nhưng nếu coi nó là tất cả, xã hội sẽ trở nên lạnh lùng, vô cảm. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết cân bằng giữa nhu cầu vật chất và các giá trị tinh thần; cần sống nhân ái, yêu thương, giữ gìn đạo lý để đồng tiền phục vụ cuộc sống chứ không biến ta thành nô lệ của nó. Chỉ khi ấy, xã hội mới thực sự văn minh, nhân bản và giàu ý nghĩa.