Từ ngữ liệu Hạt gửi mùa sau (Nguyễn Ngọc Tư), hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/ chị về ý nghĩa của việc ông già kiên trì gieo trồng những hạt bông qua mỗi mùa
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Suy nghĩ về ý nghĩa của việc ông già kiên trì gieo trồng những hạt bông qua mỗi mùa Tết.
- Hệ thống ý:
+ Giữ gìn vẻ đẹp của ngày Tết: Sân bông rực rỡ làm cho Tết thêm vui tươi, ấm áp.
+ Lưu giữ ký ức, phong tục truyền thống: Trồng bông không chỉ để ngắm mà còn để duy trì nếp nhà, gìn giữ giá trị tinh thần cho con cháu.
+ Thể hiện sức sống, niềm tin và tình yêu đời: Dù tuổi đã xế bóng, ông vẫn muốn “gieo sự sống”, muốn chứng minh mình còn làm được điều ý nghĩa cho gia đình.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ về ý nghĩa của việc ông già kiên trì gieo trồng những hạt bông qua mỗi mùa Tết.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Trong truyện Hạt gửi mùa sau của Nguyễn Ngọc Tư, hình ảnh ông già kiên trì gieo trồng những hạt bông Tết mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Với ông, bông vạn thọ, mồng gà hay sao nhái không chỉ là để trang trí ngày xuân mà còn là cách gìn giữ nếp nhà, phong tục truyền thống của quê hương. Dù tuổi đã xế bóng, dù công việc trồng bông vất vả, ông vẫn miệt mài vun trồng bởi tin rằng Tết chỉ thật sự đủ đầy khi sân nhà rực sắc vàng của bông hoa dân dã. Hơn thế, việc gieo trồng ấy còn thể hiện niềm tin, tình yêu đời và khát vọng mang đến cái đẹp, niềm vui cho con cháu. Ông giữ hạt giống cho mùa sau cũng chính là giữ lấy ký ức, giữ cho con trẻ biết trân trọng công sức và giá trị tinh thần mà thế hệ trước để lại. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta, trong cuộc sống hiện đại, đừng quên gìn giữ những nét đẹp truyền thống, đừng để sự hối hả làm phai nhạt đi những giá trị bình dị nhưng thiêng liêng mà cha ông gửi gắm qua từng mùa hoa.