Từ đoạn trích phần Đọc hiểu, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận về nghệ thuật khắc họa tính cách nhân vật Hoạn Thư trong Truyện Kiều của Nguyễn Du.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận: Cảm nhận về nghệ thuật khắc họa tính cách nhân vật Hoạn Thư trong Truyện Kiều của Nguyễn Du.
- Hệ thống ý:
+ Nguyễn Du miêu tả Hoạn Thư hiện lên với đầy đủ những nét tính cách đối lập: ghen tuông nhưng sắc sảo, cay nghiệt nhưng khôn ngoan.
+ Lời biện bạch “ghen tuông thì cũng người ta thường tình” thể hiện sự khéo léo, biết cách nói năng, vừa nhận lỗi vừa tìm cách gỡ tội.
+ Kiều cũng phải thừa nhận Hoạn Thư là người “khôn ngoan đến mực, nói năng phải lời”, cho thấy tài khắc họa tâm lý nhân vật tinh tế của Nguyễn Du.
=> Qua nhân vật Hoạn Thư, Nguyễn Du vừa phơi bày tính ghen tuông cay nghiệt của người đàn bà xưa, vừa thể hiện cái nhìn nhân đạo khi cho Hoạn Thư cơ hội được tha tội.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ ngữ liệu để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ cảm nhận về nghệ thuật khắc họa tính cách nhân vật Hoạn Thư của Nguyễn Du.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Dưới ngòi bút tài hoa của Nguyễn Du, nhân vật Hoạn Thư trong Truyện Kiều hiện lên với những nét tính cách đầy phức tạp, vừa cay nghiệt vừa khôn ngoan, sắc sảo. Khi bị Thúy Kiều bắt tội trong cảnh báo ân báo oán, Hoạn Thư xuất hiện với dáng vẻ run rẩy, lo sợ nhưng lại lập tức biện bạch bằng lời lẽ khéo léo: “Ghen tuông thì cũng người ta thường tình”. Cách nói vừa nhận lỗi, vừa đổ cho quy luật thường tình của con người đã phần nào làm dịu bớt tội lỗi của mình. Sự khôn ngoan của Hoạn Thư khiến Kiều phải thừa nhận: “Khôn ngoan đến mực, nói năng phải lời”. Qua đó, ta thấy Hoạn Thư là người đàn bà cay nghiệt trong ghen tuông nhưng không hề hồ đồ; trái lại, rất tỉnh táo, biết cách xử sự để tự cứu lấy mình. Nguyễn Du đã thành công khi khắc họa tính cách nhân vật thông qua hành động, ngôn ngữ và tâm lý, làm nổi bật bức chân dung một người phụ nữ sắc sảo, tinh tế, điển hình cho kiểu “ghen tuông mà khôn ngoan” trong xã hội xưa. Chính điều này góp phần làm nên giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc của tác phẩm.