Từ đoạn trích ở phần Đọc hiểu, kết hợp với những hiểu biết của bản thân, hãy viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về tác hại của thói vô cảm trong cuộc sống.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Trình bày suy nghĩ về tác hại của thói vô cảm trong cuộc sống.
- Hệ thống ý:
+ Vô cảm khiến tâm hồn con người trở nên chai sạn, không biết yêu thương người khác
+ Vô cảm khiến con người không tạo lập và duy trì được các mối quan hệ tốt đẹp
+ Vô cảm khiến con người không nhận được sự giúp đỡ khi gặp khó khăn.
v.v…
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ về tác hại của thói vô cảm trong cuộc sống.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Trong cuộc sống hiện nay, một trong những căn bệnh nguy hiểm nhất của con người chính là thói vô cảm – sự thờ ơ, dửng dưng trước nỗi đau, niềm vui hay khổ hạnh của người khác. Đọc “Con chó xấu xí” của Kim Lân, ta xót xa trước hình ảnh nhân vật “tôi” – người đã vô tình quên đi con chó trung thành của mình để rồi chỉ khi nó chết mới nhận ra sự ích kỷ, lạnh lùng của bản thân. Qua đó, nhà văn như muốn nhắc nhở mỗi người chúng ta về tác hại khủng khiếp của sự vô cảm. Vô cảm khiến tâm hồn con người trở nên chai sạn, cằn cỗi, không biết yêu thương và sẻ chia; khiến ta đánh mất tình người, đánh mất cả chính mình. Người vô cảm sẽ khó có thể xây dựng những mối quan hệ chân thành, và khi gặp hoạn nạn, họ cũng không nhận được sự giúp đỡ, đồng cảm từ người khác. Xã hội có thể phát triển vật chất, nhưng nếu lòng người nguội lạnh thì con người vẫn sống trong cô độc. Bởi vậy, mỗi chúng ta cần học cách quan tâm, yêu thương và đồng cảm, bởi chỉ có trái tim biết rung động mới làm nên một cuộc đời có ý nghĩa.