Từ đoạn trích ở phần Đọc hiểu, kết hợp với những hiểu biết của bản thân, hãy viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận của anh/chị về tình cảm, cảm xúc nhân vật trữ tình trong đoạn thơ:
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Bàn về một giải pháp hợp lí để hạn chế rác thải điện tử ở địa phương mình.
- Hệ thống ý:
+ Tình cảm, cảm xúc: qua câu hỏi về dòng sông chảy trôi về đâu, tác giả đã thể hiện nỗi buồn, nỗi nhớ nhung da diết, thao thức khi nghĩ về một thời kỉ niệm trong quá khứ, từ đó thấy được sự trân trọng những kỉ niệm trong quá khứ của tác giả với quê hương, gia đình, bạn bè…
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ, cảm nhận về tình cảm, cảm xúc nhân vật trữ tình trong đoạn thơ trong bài thơ Dòng sông ơi chảy về đâu? – Bùi Nguyễn Trường Kiên.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Đoạn thơ “Dòng sông ơi chảy về đâu / có ngang qua một thời kỷ niệm / ai nhớ ai quên ai suốt đời tìm kiếm / riêng ta buồn thức suốt những đêm thâu” trong bài “Dòng sông ơi chảy về đâu?” của Bùi Nguyễn Trường Kiên vang lên như một tiếng thở dài đầy hoài niệm. Câu hỏi “dòng sông ơi chảy về đâu” không chỉ là câu hỏi dành cho dòng nước vô tri, mà còn là lời tự vấn của con người trước thời gian và ký ức. Trong nhịp chảy miên man của dòng sông là dòng chảy của đời người, của bao kỷ niệm không thể níu giữ. Nhân vật trữ tình như đang lạc trong miền nhớ, day dứt giữa “ai nhớ ai quên”, giữa cái còn và cái mất, giữa hiện tại và quá khứ. Nỗi nhớ ấy không ồn ào mà thấm sâu, hóa thành “nỗi buồn thức suốt những đêm thâu”. Đó là nỗi cô đơn của người từng đi qua tuổi trẻ, từng chứng kiến sự đổi thay của đời sống và khắc khoải tìm lại một thời đã xa. Qua những dòng thơ ấy, ta cảm nhận được tấm lòng tha thiết, trân trọng quá khứ, quê hương và những người thân yêu — một nỗi nhớ trong sáng, chân thành và đậm chất nhân văn.