Từ đoạn trích “Nhà mẹ Lê” của Thạch Lam, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về tình cảnh của người lao động nghèo trong xã hội và bài học nhân sinh rút ra cho b
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Trình bày suy nghĩ về tình cảnh của người lao động nghèo trong xã hội và bài học nhân sinh rút ra cho bản thân.
- Hệ thống ý:
+ Mẹ Lê hiện lên là người phụ nữ lam lũ, chịu thương chịu khó, một mình nuôi mười một đứa con trong cảnh nghèo đói, túng thiếu.
+ Cuộc sống của mẹ và các con thể hiện nỗi khổ cùng cực của người lao động nghèo: đói ăn, rét mướt, bần hàn, không có việc làm, không nơi nương tựa.
+ Đằng sau những dòng văn là lòng thương người sâu sắc và tinh thần nhân đạo của Thạch Lam – ông nhìn người nghèo bằng con mắt cảm thông, không phán xét.
=> Tác phẩm gợi nhắc con người hôm nay phải biết trân trọng cuộc sống, biết sẻ chia, quan tâm đến những số phận yếu thế quanh mình.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ, quan điểm về tình cảnh của người lao động nghèo trong xã hội và bài học nhân sinh rút ra cho bản thân.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Đoạn trích “Nhà mẹ Lê” của Thạch Lam đã khắc họa sâu sắc hình ảnh người lao động nghèo trong xã hội cũ với bao cơ cực, khổ đau. Mẹ Lê – người phụ nữ nhà quê gầy gò, lam lũ, một mình nuôi mười một đứa con trong căn nhà lụp xụp, thiếu ăn, thiếu mặc. Cuộc sống của mẹ và các con là chuỗi ngày đói khát, rét buốt, không có việc làm, không có tương lai. Những chi tiết như “ổ rơm”, “thịt chúng nó thâm tím lại vì rét” khiến người đọc không khỏi xót xa. Qua đó, nhà văn Thạch Lam bày tỏ tấm lòng nhân đạo sâu sắc: ông thấu hiểu, cảm thương và trân trọng nghị lực sống của người nghèo, đồng thời phê phán xã hội bất công khiến con người phải sống trong khốn cùng. Đọc truyện, ta không chỉ cảm nhận được nỗi đau của một kiếp người mà còn thấy trách nhiệm của bản thân: biết sẻ chia, giúp đỡ những người khó khăn quanh mình và sống nhân ái hơn giữa cuộc đời. Tác phẩm nhắc ta rằng lòng thương người là điều khiến con người trở nên cao đẹp và xã hội thêm nhân văn.