Từ đoạn trích Nghêu, Sò, Ốc, Hến (trích), anh/chị hãy viết một đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ trình bày suy nghĩ về thực trạng công lý và quyền con người trong xã hội phong kiến xưa được p
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Trình bày suy nghĩ về thực trạng công lý và quyền con người trong xã hội phong kiến xưa được phản ánh qua tác phẩm.
- Hệ thống ý:
+ Thực trạng được phản ánh:
. “Cửa quan” là nơi bất công, đầy gian trá, nơi đồng tiền và quyền lực chi phối công lý.
. Người dân lương thiện bị hành hạ, vu oan, phải chịu đòn roi, nhục nhã mà không có nơi kêu oan.
. Kẻ có quyền (quan, lý trưởng, trùm làng…) thì tham lam, nhũng nhiễu, coi việc xử án là dịp trục lợi, nhận hối lộ, ăn chặn.
+ Giá trị hiện thực:
. Phơi bày sự thối nát, vô đạo của bộ máy quan lại thời phong kiến.
. Tiếng cười trào phúng của nhân dân nhằm lên án bất công, đòi lại tiếng nói cho người dân thấp cổ bé họng.
+ Ý nghĩa nhân văn:
. Thể hiện ước mơ về một xã hội công bằng, nơi con người được tôn trọng và bảo vệ.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ về thực trạng công lý và quyền con người trong xã hội phong kiến xưa được phản ánh qua tác phẩm.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Đoạn trích Nghêu, Sò, Ốc, Hến đã phản ánh một cách sâu sắc và chua chát thực trạng công lý và quyền con người bị chà đạp trong xã hội phong kiến xưa. Cửa quan – nơi lẽ ra phải thực thi công lý – lại trở thành chốn buôn bán quyền lực, tiền bạc và tình dục. Người dân thấp cổ bé họng bị tra khảo, đánh đập, oan sai; trong khi bọn cường hào, lý trưởng, quan huyện thì hống hách, tham lam, sẵn sàng nhận hối lộ và bắt tay nhau để trục lợi. Qua đó, tác giả dân gian đã dùng tiếng cười châm biếm sắc sảo để phơi bày sự thối nát, vô nhân đạo của bộ máy cai trị, đồng thời thể hiện niềm cảm thông với người dân lương thiện bị dồn ép vào cảnh khốn cùng. Tiếng cười trong tác phẩm không chỉ là nụ cười chế giễu mà còn là tiếng khóc cho thân phận con người, gửi gắm ước vọng về một xã hội công bằng, nơi công lý không bị mua bán. Ngày nay, thông điệp ấy vẫn còn nguyên giá trị trong việc xây dựng một xã hội văn minh, dân chủ, thượng tôn pháp luật.