(Ngữ liệu ngoài sgk) Dải đồng bằng thương nhớ

Từ đoạn thơ “Dải đồng bằng thương nhớ” của Đoàn Tuấn, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về lòng biết ơn và trân trọng những hy sinh của thế hệ cha anh trong ch

11/12

Từ đoạn thơ “Dải đồng bằng thương nhớ” của Đoàn Tuấn, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về lòng biết ơn và trân trọng những hy sinh của thế hệ cha anh trong chiến tranh.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận: Trình bày suy nghĩ về lòng biết ơn và trân trọng những hy sinh của thế hệ cha anh trong chiến tranh.

- Hệ thống ý:

+ Chiến tranh đã cướp đi biết bao xương máu, nước mắt; để có được hòa bình, bao thế hệ đã ngã xuống.

+ Như trong đoạn thơ, những “huyệt trong rừng sâu”, “nấm mồ đắp đêm mưa tầm tã” đã hóa thành “dòng sông yên ả”, “triền núi xanh mênh mang” – biểu tượng cho sự hồi sinh từ máu xương người lính.

+ Vì thế, người hôm nay cần sống biết ơn – không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động: học tập, lao động, cống hiến, giữ gìn hòa bình và bảo vệ Tổ quốc.

- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ bài thơ để minh chứng cho nhận định.

+ Thể hiện rõ suy nghĩ về lòng biết ơn và trân trọng những hy sinh của thế hệ cha anh trong chiến tranh.

- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:

+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.

- Sáng tạo

+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.

Đoạn văn tham khảo

Đọc đoạn thơ “Dải đồng bằng thương nhớ” của Đoàn Tuấn, ta cảm nhận sâu sắc lòng biết ơn vô hạn với thế hệ cha anh đã ngã xuống cho Tổ quốc. Những “huyệt trong rừng sâu”, “nấm mồ đắp đêm mưa tầm tã” giờ hóa thành “dòng sông yên ả”, “triền núi cao” – thiên nhiên và quê hương hôm nay được tưới tắm bằng máu xương người lính. Hình ảnh ấy nhắc nhở ta phải biết trân trọng hòa bình, trân trọng từng tấc đất, từng mùa xuân mà họ đã đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân. Biết ơn không chỉ là nhớ về quá khứ, mà còn là sống tốt trong hiện tại – học tập, cống hiến, xây dựng đất nước xứng đáng với hy sinh của cha anh. Trái lại, sự thờ ơ, vô cảm với quá khứ là biểu hiện của lối sống lạnh lùng, vô trách nhiệm. Lòng biết ơn giúp con người sống nhân hậu hơn, gắn bó hơn với quê hương, với dân tộc. Bởi nhờ có những người đã ngã xuống, chúng ta mới có được “dải đồng bằng suốt đời thương nhớ” – miền đất yên bình hôm nay.