Từ câu chuyện “Cổ tích ấm sứt vòi” (Trần Đức Tiến), anh/chị hãy viết một bài văn khoảng 600 chữ trình bày suy nghĩ của mình về giá trị của sự chân thật và lòng tự trọng trong cuộc sống con ng
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức bài văn đầy đủ ba phần Mở bài, Thân bài, Kết bài.
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 600 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận: Trình bày suy nghĩ của mình về giá trị của sự chân thật và lòng tự trọng trong cuộc sống con người.
- Lựa chọn được các thao tác lập luận phù hợp; kết hợp nhuần nhuyễn lí lẽ và dẫn chứng; trình bày được hệ thống ý phù hợp theo bố cục ba phần của bài văn nghị luận. Có thể triển khai theo hướng:
* Mở bài:
- Giới thiệu ngắn gọn câu chuyện “Cổ tích ấm sứt vòi”: kể về một chiếc ấm bị sứt vòi nhưng vẫn tận tụy làm công việc của mình, không bị dao động bởi lời tâng bốc hay cám dỗ vật chất.
- Dẫn dắt vấn đề: Từ câu chuyện, ta nhận ra ý nghĩa sâu sắc của sự chân thật và lòng tự trọng, những phẩm chất giúp con người sống đúng với mình và được tôn trọng trong cuộc đời.
* Thân bài:
a) Giải thích
- Chân thật là sống đúng với bản chất, không giả dối, không tô vẽ hay che giấu sự thật.
- Tự trọng là biết tôn trọng, giữ gìn phẩm giá, danh dự của bản thân, không để vật chất hay danh lợi làm mình đánh mất nhân cách.
- Hai phẩm chất này luôn đi đôi với nhau: người chân thật thì thường có lòng tự trọng, người có tự trọng không bao giờ chấp nhận sống giả dối.
b) Phân tích – bàn luận
- Trong truyện, chiếc ấm bị sứt vòi vẫn cần mẫn, sạch sẽ và chu toàn nhiệm vụ pha trà – biểu tượng cho người lao động bình dị nhưng tự tin, không tự ti về khuyết điểm.
- Khi bị người khách lầm tưởng là “đồ cổ quý hiếm”, chiếc ấm vẫn “trấn tĩnh”, không tự huyễn hoặc hay lừa dối - đó là lòng trung thực và bản lĩnh biết mình.
- Ông chủ quán từ chối bán chiếc ấm, không vì tiền mà quên đi giá trị tinh thần – biểu hiện của lòng tự trọng và trung thành với cái thật.
→ Từ đó, truyện khẳng định: Giá trị của con người không nằm ở vẻ ngoài hay danh tiếng, mà ở nhân cách và sự cống hiến thầm lặng.
c) Mở rộng – liên hệ thực tế
- Trong xã hội hôm nay, không ít người sẵn sàng đánh mất sự thật để chạy theo tiền tài, danh vọng, mạng xã hội ảo...
- Nhưng cũng có biết bao con người âm thầm lao động, cống hiến, sống trung thực, giữ vững lòng tự trọng – họ chính là “những chiếc ấm sứt vòi” đáng quý giữa đời thường.
→ Sự chân thật và tự trọng giúp con người sống an nhiên, được người khác tin yêu và xã hội trân trọng.
d) Phản đề – phê phán
- Phê phán những kẻ giả tạo, giả vờ tài giỏi, chạy theo “hào nhoáng”, đánh mất nhân cách.
- Cũng cần cảnh tỉnh những người tự ti, không dám khẳng định giá trị bản thân vì vài “vết sứt” trong cuộc đời – bởi ai cũng có khiếm khuyết, quan trọng là biết sống đúng với mình.
* Kết bài:
- Khẳng định lại ý nghĩa: Sống chân thật và có lòng tự trọng chính là nền tảng tạo nên nhân cách con người.
- Liên hệ bản thân: Mỗi người, dù nhỏ bé hay khiếm khuyết, đều có thể tỏa sáng nếu biết giữ gìn giá trị thật của mình và sống tử tế với cuộc đời.
Bài viết tham khảo
Câu chuyện “Cổ tích ấm sứt vòi” của Trần Đức Tiến tưởng như đơn giản nhưng lại ẩn chứa một bài học nhân sinh sâu sắc về giá trị của sự chân thật và lòng tự trọng trong cuộc sống con người. Trong quán nước nhỏ ven đường, chiếc ấm sứt vòi vẫn ngày ngày cần mẫn phục vụ khách, dẫu đã cũ kỹ, khiếm khuyết. Khi có người khách xa đến, tưởng nhầm nó là món đồ cổ quý hiếm, chiếc ấm không hề tự huyễn hoặc, mà bình thản nhận ra sự thật về chính mình. Nó hiểu giá trị của bản thân không nằm ở tuổi tác hay vẻ ngoài, mà ở công việc lặng thầm và niềm vui khi đem lại những tách trà thơm cho người đời. Cũng nhờ thế, ông chủ quán — người giản dị và chân thật — đã từ chối bán ấm dù được trả giá cao, vì hiểu rằng, không thể dùng tiền để đánh đổi những giá trị đã gắn bó bằng sự tận tụy và tình cảm.
Qua câu chuyện ấy, ta nhận ra rằng chân thật và tự trọng là hai phẩm chất vô cùng quan trọng trong đời sống. Người chân thật luôn biết sống đúng với khả năng, bản chất của mình, không tô vẽ hay giả tạo để được ngợi khen. Người có lòng tự trọng không bao giờ vì lợi ích vật chất mà bán rẻ nhân cách, không chạy theo sự dối trá hay hào nhoáng bề ngoài. Giống như chiếc ấm sứt vòi, mỗi người trong chúng ta đều có “vết sứt” riêng – những khuyết điểm, giới hạn, vấp ngã – nhưng nếu biết sống trung thực và hết lòng trong công việc, ta vẫn tỏa ra “hương trà” riêng của mình. Chính những người biết sống thật, biết giữ phẩm giá trong những hoàn cảnh khó khăn nhất mới đáng được tôn trọng và tin yêu.
Trong xã hội hôm nay, khi đồng tiền và danh vọng nhiều khi khiến con người dễ lạc lối, bài học từ chiếc ấm sứt vòi càng trở nên quý giá. Sự giả tạo có thể giúp ai đó nổi bật trong chốc lát, nhưng chỉ lòng trung thực và tự trọng mới giúp ta đứng vững lâu dài. Con người sống chân thật sẽ có tâm hồn thanh thản, còn người đánh mất mình vì lợi ích tầm thường sẽ mãi sống trong ân hận. Mỗi chúng ta cần biết nhìn nhận đúng giá trị của bản thân, dám là chính mình và tôn trọng giá trị thật của người khác.
Cuộc đời giống như một quán nước nhỏ – nơi mỗi “chiếc ấm” đều có thể tỏa hương nếu biết sống đúng với bản chất của mình. Chỉ cần ta giữ được lòng chân thật và tự trọng, thì dù “sứt vòi” hay “trầy xước”, ta vẫn là chính mình – một con người có giá trị thật sự trong cuộc sống.