Từ cảm xúc và hình ảnh người mẹ trong bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về tình mẫu tử và lòng biết ơn của con cái đối với
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Trình bày suy nghĩ về tình mẫu tử và lòng biết ơn của con cái đối với cha mẹ trong cuộc sống hôm nay.
- Hệ thống ý:
+ Người mẹ là biểu tượng của sự hi sinh, của tình yêu vô điều kiện.
+ Con cái cần nhận thức được giá trị của tình mẹ – cha, thể hiện lòng biết ơn qua lời nói, hành động, sự chăm sóc và hiếu thuận.
+ Trong xã hội hiện nay, vẫn còn nhiều người vô tâm, quên đi công ơn sinh thành, chỉ mải mê với công việc, vật chất mà lãng quên cha mẹ.
→ Tình yêu và lòng biết ơn với cha mẹ là nền tảng đạo đức của mỗi con người; biết yêu thương cha mẹ hôm nay cũng là giữ gìn những giá trị nhân văn tốt đẹp cho mai sau.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ về tình mẫu tử và lòng biết ơn của con cái đối với cha mẹ trong cuộc sống hôm nay.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư khơi dậy trong lòng người đọc nỗi nhớ thương tha thiết về mẹ – người đã khuất, nhưng hình bóng vẫn sống mãi trong ký ức. Từ cảm xúc ấy, ta nhận ra tình mẫu tử là một trong những tình cảm thiêng liêng, cao quý nhất của con người. Mẹ là người đã sinh ra, nuôi nấng, che chở cho ta bằng tình yêu thương vô bờ bến, là nơi ta luôn có thể trở về sau những bão giông cuộc đời. Vì thế, lòng biết ơn cha mẹ là biểu hiện của đạo lý làm người. Người con hiếu thảo không chỉ là người nhớ công sinh thành mà còn biết quan tâm, chăm sóc, chia sẻ với cha mẹ khi họ còn sống. Trong xã hội hiện đại, đôi khi con người mải mê với công việc, với lợi danh mà quên đi tình thân, đó là điều đáng suy ngẫm. Bài thơ của Lưu Trọng Lư như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc: hãy biết trân trọng cha mẹ – bởi khi họ còn, ta còn cả quê hương và tuổi thơ trong sáng nhất của đời mình.