Từ các truyện truyền kì và truyện trinh thám đã đọc, viết một hoặc một số
Kểvềgiấcmơcủamộtbônghoa
Bình minhđãbắtđầu le lóiphíatrời Đông. Nhữngtianắnghồngrựcrỡbáohiệumộtngàymới. Mộttianắngtinhnghịchnhẹnhàng lay gọibông Hồng Nhung dậymuộn. Hồng Nhung khẽchớpchớphàng mi ngáingủ. Nhữnggiọtsươngđêm long lanhlăntròntrênnhữngcánhhoađỏthắm. Bônghoangẩngcaođầu, quay mìnhbốnphíarồimỉmcườinhớlạigiấcmơđêm qua. Ôi! Giấcmơthậtđẹp!
... Mặttrờilặnđãlâu, khuvườnchìmtrongbóngđêmdịudàng, yêntĩnh. Đangthiuthiungủ, chợt Hồng Nhung cảmthấylânglângnhưđượcnhấcbổnglêncao. HóaralàchịMâyTrắngbồngbềnhvừasàxuống. Chịhônnhẹvàođôimámịnmàngcủa Hồng Nhung rồithìthầm: Em đichơivớichịnhé! NgồitronglòngchịMâyTrắng, côbé Hồng Nhung rựcrỡnhưmộtđốmlửahồng.
Nươngtheolàngiónhẹ, chịMâyđưa Hồng Nhung bay qua mộtcánhđồngbátngátlúaxanh, nhấpnhônhưsóngbiển. Lálúađungđưatronggiónhưnhữngcánhtayvẫygọi, mờimọc Hồng Nhung hãyghéchơivàthưởngngoạivẻđẹpcủađồngquê. Lầnđầutiênđượcnhìnhàngngàn, hàngvạnkhómlúatươitốtmọcsansátbênnhau, Hồng Nhung thíchlắm. Côbékhoankhoáihítcănglồngngựchươngthơmnganngátcủalúalàmđòng. Khôngghéthămđược, Hồng Nhung gửixuốngchocácbạnmộtnụhônthaylờichàothânái.
Cuộchànhtrìnhtiếptục. Loángmộtcái, trướcmắt Hồng Nhung hiệnramộtbãicỏ bao la, ngàongạtmùithơmcỏmật. Âmthanhréorắtvăngvẳngđâuđây. À thìralàtiếngsáocủamấychúmụcđồngcưỡitrênlưngnhững con trâubéomượtđangung dung gặmcỏ. Cảnhđẹpnhưtranh. Hồng Nhung xuýtxoakhenngợivà say mênhìnngắmmãi
ChịMâyTrắngđưa Hồng Nhung rathămbiển. Quen sốngtrongkhuvườnnhỏnên Hồng Nhung rợnngợptrướccảnhtrờinướcmênhmông. Côbé sung sướngthốtlên: Biển rộngquáchịMâyTrắngnhỉ! Ôi! Biển mớiđẹplàmsao! Dướimắt Hồng Nhung, biểnxanhthămthẳm. Nhữngcánhbuồmtrắng, buồmnâugiốngnhưnhữngcánhbướmkhổnglồchậpchờntrênsóngnước. ChịMâyTrắngmỉmcườinóivới Hồng Nhung: Cónhiềucảnhđẹpkìdiệuhơnnữa, côbé ạ!
Vượt qua đạidương, chịMâyTrắngđưa Hồng Nhung đếnxứsởcủanhững Kim tựtháp Ai Cậpsừngsữngtrênsamạcvớinhữngbứctượngnhânsưbằngđáuynghiêmcanhgiữlốivào. RồiđếnvớithápEpphencaovút, ngạonghễgiữatrờixanh; thápnghiêng Pida đồsộvàcổkính ... Mỗikìquancómộtvẻđẹpkhácnhaukhiến Hồng Nhung mảimêngắmnhìnkhôngchánmắt.
Bỗngcôbéreolên: "ChịMâyTrắngơi, chúng ta đếnthămkhuvườncổtíchđi!". ChịMâyTrắnggậtđầuđồng ý. Chẳngmấychốc, haichịemđãtớikhucôngviênnổitiếng. Tuyệtvờilàmsao! Trênmặtđấtcảmộtrừnghồngđangtỏahương, khoesắc. Hồng trắng, hồngđỏ, hồngvàng ... loạinàocũngđẹp! Chúngvâyquanhnàngcôngchúangủtrongrừng. Nàngđẹpvẻđẹpngâythơ, trongtrắngnhưmộtthiênthần. Tòalâuđài, rừngcâycổthụ, con đườngmòndẫntớilâuđài ... Tấtcảđềunhưmơ, nhưthực, đưa du kháchvàocõithầntiên. Vàkìa, nàng Bạch Tuyết vớibảychúlùndễthươngđangquâyquầnnhảymúa. Hồng Nhung vàchịMâyTrắngghéxuốngthamdựcuộcvuivớihọ. Nàng Bạch Tuyết âuyếmđặt Hồng Nhung lênngựcáotrắngmuốtcủamình. Hồng Nhung biếtrằng, bêncạnhnàng Bạch Tuyết, mìnhsẽđẹplênrấtnhiều.
Hai chịemđãđếntận Thiên Đình. Tây Vương Mẫuđangmởhộithihoa. ChịMâyTrắngkhuyên Hồng Nhung nênthamdự. Côbé e thẹnchốitừvìthấyquanhmìnhlàhàngtrămloàihoamuônhồng, ngàntía. Mọingườixúmlạikhuyếnkhíchnên Hồng Nhung đồng ý vàcôbékhôngngờrằngmìnhlạiđượcbầulàmhoahậucủacácloàihoa. Hồng Nhung rất sung sướngnhưngcôbévẫnkhiêmtốnnghĩrằngmìnhchỉlàmộtvẻđẹptrongmuônngànvẻđẹp, mộthươngthơmtronghàngvạnhươngthơm.
Cuộc du ngoạnthếgiớicủahaichịemkếtthúctốtđẹp. Trởvềkhuvườnquenthuộc, Hồng Nhung mừngrỡgặplạicácbạnthânyêu. Hồng Nhung cảmơnchịMâyTrắngđãgiúpmìnhhiểubiếtvềthếgiớirộnglớnxungquanh ...
Hồng Nhung thấyxaoxuyếntronglòng. Látnữa, côbésẽkểchotấtcảcácbạnnghevềgiấcmơđẹpđẽđêm qua. Nhữngcánhđồngđỏthắm rung rinhnhưmuốnnói: Các bạnơi! Cuộcsốngquanh ta đẹpđẽvàđángyêubiếtmấy!