[…] Tôi mơ hồ nhớ lại một vở kịch mà tôi đã gặp trong rất nhiều khoảnh khắc tỉnh thực trong cuộc đời. Vở kịch có tựa đề ĐỐI THOẠI VỚI NÀNG THƠ.
2 | Nghị luận văn học | 6,0 |
| 1. Hình thức, kĩ năng - Đúng kiểu bài nghị luận văn học. - Có dẫn chứng, phân tích. - Lập luận rõ ràng, logic. | 0,5 |
2. Nội dung | 5,5 | |
2.1. Giải thích vấn đề - “Mới”: Sự khác lạ, độc đáo về đề tài, hình thức. - “Thật”: Sự chân thành, xuất phát từ trải nghiệm và cảm xúc thật của người viết. → Ý kiến: + Văn chương không nhất thiết phải mới hoàn toàn. + Điều quan trọng là chân thực, có cảm xúc thật. | 1,0 | |
2.2. Bàn luận a. Vì sao văn chương cần “thật”? (1,5 điểm) - Văn học bắt nguồn từ đời sống và cảm xúc con người. - Chỉ có sự chân thành mới: Chạm đến trái tim người đọc; Tạo nên sự đồng cảm. → Dù đề tài cũ (tình yêu, nỗi buồn…) nhưng nếu thật → vẫn có giá trị. Ví dụ: Thơ tình, thơ buồn tồn tại từ xưa đến nay nhưng vẫn khiến người đọc xúc động b. Văn chương có cần “mới” không? (1,0 điểm) - Vẫn cần “mới” để: Tránh nhàm chán; Khẳng định dấu ấn cá nhân. → Tuy nhiên: “Mới” không quan trọng bằng “thật”. “Mới” mà giả tạo → vô giá trị. c. Mối quan hệ giữa “mới” và “thật” (0,5 điểm) - Lý tưởng nhất: Vừa “thật” vừa “mới”. - Nhưng nếu phải chọn: “Thật” là nền tảng cốt lõi. | 3,0 | |
2.3. Chứng minh qua trải nghiệm văn học (1,0 điểm) Thí sinh chọn 1–2 tác phẩm tiêu biểu: Gợi ý: Tác phẩm viết về đề tài quen thuộc nhưng vẫn lay động: Tình mẹ, tình yêu, nỗi đau, chiến tranh… Phân tích: Cái “thật” trong cảm xúc. Sự đồng cảm người đọc. → Kết luận: Giá trị tác phẩm nằm ở chiều sâu cảm xúc, không phải sự mới lạ hình thức. | 1,0 | |
2.4. Mở rộng, đánh giá - Ý kiến đúng, sâu sắc: Khẳng định bản chất của sáng tạo nghệ thuật. - Bài học: Người viết: cần sống sâu, cảm thật. Người đọc: trân trọng giá trị chân thực. | 0,5 |