Tìm ý.
Mởđầu:
– CâuchuyệnTấmCám, làmộtcâutruyệndângian Việt Nam truyềnlạitớitậnbâygiờ.
– TruyệnkểvềnàngTấmvàCámcùngchungsống, ngườichịluôntìmcáchhãmhạingườiem. Nhưng vớilòngtốtvànhânhậu, Tấmđãcóđượccuộcsốngriêng sung sướng.
Triểnkhai:
– Tómtắtnội dung câuchuyện: CâuchuyệnkểvềnhânvậtTấmvàCámcùngchungsống. TấmvàCámngườihiềnlành, ngườiganhđuaghentị. Cho đếnkhivuacó tin tuyểnnànghậu, Tấmcũngbịgạtrarìa. Cho tớikhiTấmtìmcáchđitớichỗvua, đượcsủngáilàmhoànghậu, mẹ con Cámchínhthứcrataytànác: khigiếtchim, khiđốtkhungcửi, khichặtcây. Tấmliềnbiếnthànhmộtquảthịrơivàobịcủamộtbàlãohàngnước. Vua cólầntớithăm, pháthiệnvàđónTấmtrởvề. Hai mẹ con Cámsaunàybịtrừngtrị.
– Nhữngđiềuemthích ở câuchuyện:
+ Nhânvậttrongcâuchuyệnđángthương, đángkhâmphụcvìtàinăngvàsựquyếttâmvươntớichânlí: mẹ con Cámácđộcsẽkhôngthểhuỷhoạivàdiệttrừđượctâmhồnđẹpđẽ, caocảvàchânchấtcủaTấm – Tấmsẽtìmđượchạnhphúckhôngthểtuộtmất.
+ Câuchuyệntruyềncảmhứngtíchcực: cuộcsốnglươngthiệnsẽđượcđềnđápxứngđáng, luôncóngườinhìnramặttốt ở bảnthânmình. Tránhcáchsốnglợidụng, tham lam, sânsivàhơnthua.
– Tìnhcảm, cảmxúccủaemvớicâuchuyện:
+ Em yêumếnvàngưỡngmộnhânvậtTấm.
+ Em xúcđộngvàthấmthíatrướcbàihọcvềcuộcsống, cáchsốnglươngthiện, tốtbụnglàcầnthiết, quantrọngvớinhâncáchmỗingười. Em cầnphấnđấumộtcuộcsốngtửtếtừnhữnghànhđộngnhỏ: yêuthươnggiađình, quantâmbạnbè, kínhtrọngthầycô, ngườilớn…
Kếtthúc:
– Khẳngđịnhgiátrịcủacâuchuyệnnóivềtìnhyêugiađình, anhchịem. Dù làcâutruyệndângiannhưngđểlạitrongemnhiềuấntượng, dângian ta cónhữngbàihọcthậtthấmthía.
