Tìm đọc thêm 1-2 văn bản nghị luận xã hội về những vấn đề đáng quan
Bạolựchọcđường – mạngxãhộivàkẻngoàicuộc
Dẫubiếtcónhiềunguyên do dẫnđếnvấnnạnbạolựchọcđường, nhưnggiữathờiđạicôngnghệsốhiện nay, mạng xã hội chính là “ngòi nổ” tácđộngrấtlớnđếnhành vi củagiớitrẻ. Các emhọcsinhtiếpcậnvớimạngxãhộiquásớm, chưacónhậnthứcđúngvàchínchắnvềnhữngsựviệcnêndễxảyratìnhtrạngyêusớm, mâuthuẫngiữabạnbè, thíchthểhiệnmình. Facebook và TikTok làhainềntảngmạngxãhộiđượcsửdụngphổbiến, cácemtiếpcậnnhữngtràolưuđộchại, những “bàihọc” saitrái, phảncảmtừcácnhânvật “gianghồmạng”,những video ngắncónội dung “chịđạihọcđường”,…
Hậu quảcủaviệcbịbạolựchọcđườnglàđiềukhôngphảibàncãi, vìdùlà ở mứcđộnhẹ hay nghiêmtrọngthìnóvẫnsẽđểlạibóng ma tâmlýtronglòngmỗiđứatrẻ. Đaulònghơnlàchọncáchimlặngvàchịuđựngđiềuđómộtmình, đểrồixảyranhữngvụviệcđángtiếcnhưvừa qua. Cóembịđánhđếnnhậpviện, cóemthìbịhộiđồng, lăngnhụcngaytrongnhàvệsinhtrường, tậncùnglàcóemcònchọncáchtựvẫn, kếtthúccuộcđờikhicònquá non nớt.
Tiếpsứccủanhững “kẻngoàicuộc”!!!
Vấnđềkhôngchỉdừnglại ở việcchínhcáchọcsinhcómâuthuẫntrựctiếpbạohànhbạnmình, màcònlàsựcómặt, chứngkiếnvàtiếpsứccủanhững “kẻngoàicuộc”.Khôngnhữngkhông can ngăn, cáchọcsinhđócòntiếptaybằngcách quay video, buônglờicườinhạo, hò hét cổ xúy cho hành vi bạo lực, như “tátvômặthắnđi”, “đậpmạnhlênchohắnchừa”,…
Cónhữngthànhphầnchứngkiếncảnhbạnbịđánhthìrấthứngthú, bởi “mìnhcũngghétnó”, “bịđánhlàxứngđáng”.Còncónhữnghọcsinhkhácbiếtbạnmìnhbịđánhhộiđồngdã man nhưngkhôngdámtốcáovìsợmìnhsẽlànạnnhântiếptheo, sợsẽ “bịtrảthù!”.Điềuđóvôtìnhkhiếncácemtrởnênvôcảmtrướcnỗiđaucủangườikhácvàxemviệcbạohànhlàchuyệnthườngtình.
Chínhcáchhànhxửvôtìnhmàcố ý đócàngtạonênsựphấnkhíchchocác “anhchị” tiếptụcrataybắtnạtnhữngbạnyếuthếtronglớp, giảiquyếtmâuthuẫnbằngbạolực. Khi tinhthầnđấutranhchốnglạicáiác, sựtànbạocủahọcsinhbịtriệttiêu, thìcũnglàlúcnhữnghành vi thiếutínhchuẩnmựctronghọcsinhsẽtrỗidậy. Vàquantrọnghơnsaunàykhirađời, những “kẻngoàicuộc” đósẽtrởnênvôcảm, mộtbướcrấtgầnvớinhữnghành vi tộilỗi.
Mộtđứatrẻđượcsốngtrongsựquantâm, dạydỗvềlòngyêuthươngvàtrắcẩntừkhicònnhỏthìkhảnăngdẫnđếnnhữnghành vi bạolựcsẽthấp. Nênviệcrènluyệnvànuôidưỡngtìnhthươngrấtquantrọng, giúpcácembiết bao dung, chia sẻvớinỗiđaucủangườikhácvàdũngcảmđấutranhvớinhữngđiềusaitrái.
Vàngườitrongcuộc
Phụhuynh, nhàtrườngcótráchnhiệmtheosát, rănđevàđịnhhướngchocácemkhichúngcóhành vi thiếuchuẩnmực. Nhưng hầuhếtcácbậc cha mẹbậnchạytheocơmáogạotiền, cóítthờigianđể chia sẻdẫnđếnkhôngkịpthờilắngnghe, cảmthôngvànắmtìnhhìnhcủa con, chưaquantâmđúngmứcđếnviệcgiáodục con ứngxửvănhóatrênkhônggianmạng.
Mộtsố phụ huynh phó mặc con trẻ giữa nhữngtiêucựccủamạngxãhội. “Cháunó ở nhàngoanlắm” - khôngítngườibàngquan, cóphần dung túng, bênhvựcchonhữnghành vi sailệchcủa con mình. Mộtbộphậnphụhuynhthờ ơ đểrồingỡngàngkhipháthiện "nhâncáchkhác" của con cáitrênkhônggianmạng, độngđếnlàvăngtục, hởchútlàđòivâyđánhhộiđồng…
Khôngđâu xa, chínhđứaemđanghọccấp 2 củatôimộtlầntâmsựrằngnóđãtừngbị “đànchị” dọađánh. Nhậnthấysựviệccóthểtrởnênnghiêmtrọngnếukhôngcósựvàocuộccủangườilớn, tôiđãliênhệvớihai “đànchị” ấyđểhiểurõvềvấnđềcủachúng. Lầnđầutiêntôicảmthấybứcxúcvớicáchhànhxửcủanhữnghọcsinhchưatròn 13 tuổi, khihaiemấyđãdùngnhữnglờilẽháchdịch, tháchthứcvàxúcphạmtôi. Khôngthểchấpnhậnviệcmộtđứatrẻđượcsốngtrongmôitrườnggiáodụchẳn hoi màlạicuồngngônđếnthế. Tôidẫnemgáimìnhđếnnhàhaihọcsinhđóđểtrựctiếptraođổivớiphụhuynhcủacácem. Vớinhữnggìtôilắngnghe, nắmbắtvàcảchiếcđiệnthoại di độngghibằngchứnglànhữngcuộchộithoại, nhữnglờinhắnđedọavàxúcphạmmàchúngđãnói, cứtưởngsẽnhậnđượccảmthôngvàcáchxửlýổnthỏatừmẹcủahaiem. Nhưng khôngthế, nhữngbàmẹnàyvẫnrasứcbênhvực con mìnhbấtchấpnhữngchứngcứrànhrành…
Cóthểthấy, khôngphảiphụhuynhnàocũngthựcsựhiểuđượctầmquantrọngtrongviệcgiáodục con cái. Đặcbiệtlàtâmlýbênhvực con vàviệcbắtchúngphảicótráchnhiệmvớiviệcmìnhlàm, biếtnhậnlỗikhimắcsailầm. Như vậy, nhữngđứatrẻhưlạicóthêm “ngườichốnglưng” chohành vi sailệchcủamình.
Mọimốiquanhệxãhộiluônđancài, phứctạp, khóthểtránhnhữngxungđột, mâuthuẫn. Theo tôi, vấnđềtrướchếtlà ở tựthânứngxửcủamỗi con người. Trướccảnhữngquyđịnhvềluậtpháp. Làmsaomỗingườivừabiếtthấuhiểu, vừa bao dung lẫn dung hòa, luônđặtmìnhvàohoàncảnhngườikhác. Đócólẽlàcáchxửsựthôngminhnhất, đảmbảobình an chochínhmình, cũngnhưkhôngvấpphảinhữngsailầmmàkhibiếtânhậnđãkhôngcònkịpnữa.
(Theo Nguyễn Thị Thảo Nhi, sinhviênnăm 3 trườngĐạihọcSưphạmĐàNẵng, đăngtrênbáođiệntửTiền Phong ngày 15/6/2023)