Thông tin. Đầu năm, vợ chồng anh A thống nhất đặt mục
a. Kiểm soát các khoản chi tiêu là nhân tố giúp vợ chồng anh A đạt được mục tiêu tài chính trong gia đình.
| Đúng. Khi anh A bị mất việc, gia đình đã cắt giảm một số chi tiêu thiết yếu (dù có thể là không tối ưu) và anh A đã tìm cách tăng thu nhập. Việc vợ anh vẫn "quyết tâm thực hiện mục tiêu tiết kiệm đã đặt ra bằng cách cắt giảm một số chi tiêu thiết yếu" cho thấy họ đã kiểm soát chi tiêu để duy trì mục tiêu tài chính.. |
b. Vợ chồng anh A đã biết phân chia tỷ lệ các khoản chi tiêu trong gia đình.
| Đúng. Thông tin ban đầu đã nêu rõ: "vợ chồng anh A thống nhất đặt mục tiêu mỗi tháng sẽ dành 60% thu nhập cho các chi tiêu thiết yếu, tiết kiệm 20% thu nhập gia đình". Điều này thể hiện rõ việc họ đã phân chia tỷ lệ các khoản chi tiêu.
|
c. Vợ chồng anh A dành 60% thu nhập cho chi tiêu thiết yếu là chưa phù hợp.
| Sai. Tỷ lệ 60% cho chi tiêu thiết yếu (khi thu nhập ổn định) là một tỷ lệ khá phổ biến và hợp lý, thường nằm trong khoảng 50-70% tùy theo mức thu nhập và lối sống của mỗi gia đình. Không có cơ sở để nhận định là "chưa phù hợp" khi chưa có thông tin chi tiết hơn về mức chi cụ thể và thu nhập thực tế. |
d. Việc đồng thời thực hiện hai mục tiêu tài chính gia đình của vợ chồng anh A là chưa hợp lý.
| Sai. Vợ chồng anh A ban đầu có mục tiêu "mua xe máy mới cho vợ" (ngắn hạn/trung hạn). Sau khi đạt được mục tiêu này và anh A đã ổn định công việc, họ quyết tâm "năm năm tới sẽ mua được một mảnh đất để làm cửa hàng cho thuê" (mục tiêu dài hạn). Đây là việc đặt ra các mục tiêu tài chính theo từng giai đoạn và sau khi đã đạt được mục tiêu trước đó, chứ không phải "đồng thời thực hiện hai mục tiêu" một cách chồng chéo, mà là có sự tiếp nối. Điều này hoàn toàn hợp lý trong quản lý tài chính cá nhân. |