Sự đối lập trong mùa xuân của đất trời với mùa xuân của con người được thể hiện qua hai câu thơ nào?
Giải thích
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất
Lòng tôi rụng, nhưng lượng trời cứ chật
=> Sự vô cùng, vô hạn của trời đất nhưng đời người thì hữu hạn
Đáp án cần chọn là: a