Ông P là giám đốc một công ty phần mềm. Ông đã sáng chế ra một ứng dụng di động mới và đăng kí bản quyền để bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ của mình. Sau khi ra mắt, ứng dụng của ông rất thành cô
a) Ứng dụng di động của ông P là một loại hình tài sản trí tuệ.
Đúng, vì ứng dụng di động, mã nguồn và thiết kế của nó là sản phẩm của lao động sáng tạo, được pháp luật bảo hộ dưới dạng bản quyền và là một loại hình tài sản trí tuệ.
b) Việc ông P đăng kí bản quyền giúp ông có quyền tuyệt đối trong việc sử dụng và khai thác ứng dụng này.
Đúng, vì đăng kí bản quyền giúp xác lập quyền sở hữu trí tuệ, từ đó ông P có quyền độc quyền sử dụng, khai thác và chuyển nhượng ứng dụng của mình.
c) Hành vi yêu cầu nhân viên sao chép mã nguồn của ông K là hợp pháp vì đó là quyền của giám đốc.
Sai, vì hành vi sao chép mã nguồn mà không được sự cho phép của chủ sở hữu là hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ, vi phạm pháp luật, bất kể người yêu cầu là ai.
d) Việc nhân viên của ông K từ chối yêu cầu sao chép mã nguồn là một hành vi tuân thủ pháp luật.
Đúng, vì hành vi của người nhân viên thể hiện sự tuân thủ pháp luật, không làm những điều mà pháp luật cấm, và bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ của người khác.