Ở cảnh 1, lí do anh Tễu tìm gặp ông quản là gì?
2/15
SựtíchchúTễu
Nhânvật:
1. Ông quảnphườngrốinước
2. Tễu – anhtrailàng
Cảnh 1: Tạixưởngmộcphườngrốinước.
Ông quản: Anh Tễu: Ông quản: Anh Tễu: Ông quản: Anh Tễu: | – Anh tìm ai? – Dạthưa, con tìmôngquảnphườngrốinước ạ. –Là ta đây! – Dạ, con tênTễu. Đếnxinhọcnghề. – Tễucónghĩalàcười. Tênđẹpđấy! Vìsao con muốnhọcnghềrồinước? – Con thích ca hátmàtướngmạokhócoi, "bụngtrốngchầu, đầucátrê", vàophường ta mớimongđượcgiấumặtmình, trìnhmặtrốimàhátsaubứcmành ạ. |
Ông quản: Anh Tễu:
Ông quản: | – Ta thấy con ngộnghĩnh, hoạtbátđầychứ. Ai mách con tớiđây? – Mẹ con ạ. Mẹ con bảotớiđây “khôngđẹpnay thìđẹpmai, họccườimáphấncóhaiđồngtiền”. – Ha ha! Phường ta đưatiếngcườimuavuicholàngxóm. “Mộtnụcườibằngmười thang thuốcbổ!”.Để ta dạy con diễnmấyquânhề. Thahồmàcười! Nào ta sang thuỷđìnhaolàngđểtập. |
Cảnh 2: Ba nămsau, ở thuỷđìnhphườngrốinước.
Ông quản:
Anh Tễu:
| – Con đãđượchát ca thoảthích, vìsaosaucácbuổidiễn, ta thấy con đămchiêunhưvậy? – Thưaôngquản! Gầnđây, con thườngmơthấymộtnơicónhàthuỷđìnhrộngmênhmông, thoảsứcngânngachotrònvànhrõchữ. Ở đócónhiềungườiđẹpnhưtiênđangmúa ca, vẫygọi con... |
Ông quản:
| – Ta nghĩđóchínhlàmongướctìmchonghềrốinướcnhữngtíchtrò hay hơn, nhữngquânrốiđẹphơn! Con cứđitheotâmnguyệncủamình. Chỉxin con chophườngrốilàng ta lấychính con làmhìnhmẫukhắctạcmộtquânrốimới, thay con ở lạimúa ca vớibạnnghề. |
Anh Tễu: | – Xin vâng. Quân rốichúTễusẽthay con ca hátvớimọingười. Con xincảmơn! |
(NgàytiễnchânanhTễu, cảphườngrốicùnghát “Hãyvui... i... a... làvuinhưchúTễu...”.)
(TheoTrần Quốc Toàn)
Ở cảnh 1, lí do anhTễutìmgặpôngquảnlàgì?
Ở cảnh 1, lí do anhTễutìmgặpôngquảnlàvìanhthích ca hátmàtướngmạokhócoi, “bụngtrốngchầu, đầucátrê”, vàophườngmongđượcgiấumặtmình, trìnhmặtrốimàhátsaubứcmành.