Nhận xét cách người viết sử dụng dẫn chứng để làm rõ tính thời đại trong thơ Hồ Chí Minh.
Nhận xét cách người viết sử dụng dẫn chứng để làm rõ tính thời đại trong thơ Hồ Chí Minh: (1) Dẫn chứng xác thực, tiêu biểu (các câu thơ, hình ảnh thơ được trích dẫn đều chính xác, tiêu biểu cho các phương diện được làm rõ như: thi đề, thi tứ; hệ thống hình ảnh; giọng điệu, tình điệu), phong phú (Ví dụ: khi làm rõ về thi đề, thi tứ trong thơ Bác, tác giả đã dẫn một loạt các dẫn chứng như: Một cái răng rụng, một cái gậy chống, một hàng cháo bên đường, một cảnh bắt rận, một cảnh đun nấu, một bữa cơm tù; hay khi làm rõ hình ảnh trong thơ Bác, tác giả cũng nêu một loạt dẫn chứng như: cái răng, cái gậy, hạt gạo, cột cây số bên đường, con gà gáy sáng). (2) Dẫn chứng được dẫn một cách linh hoạt: khi thì được dẫn gián tiếp (một cái răng rụng, một cái gậy chống, một hàng cháo bên đường,...), khi thì được dẫn trực tiếp (Vi không có cảnh đông tàn/ Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân).