Nhà thơ Nguyễn Duy ca ngợi cây tre Việt Nam như sau: (3đ) Nòi tre đâu chịu mọc cong Chưa lên đã nhọn như chông lạ thường Lưng trần phơi nắng, phơi sương Có manh áo cộc tre nhường cho con .
Giải thích
Ý 1:
- HS chỉ ra được biện pháp nghệ thuật so sánh và nhân hóa (0,5 điểm)
- So sánh qua hình ảnh: chưa lên.... như chông lạ thường (0.5 điểm)
- Nhân hóa qua hình ảnh: lưng trần ... cho con (0.5 điểm)
Ý 2:
- ngay thẳng, bất khuất (0.5 điểm)
- chịu thương, chịu khó biết nhường nhịn, hi sinh (0.5 điểm)
Ý 3: Liên kết ý trong bài, viết có cảm xúc, đúng trọng tâm. (0.5 điểm)