Nay đã bình rơi trâm gãy, mây tạnh mưa tan, sen rũ trong ao, liễu tàn trước gió; khóc tuyết bông hoa rụng cuống, kêu xuân cái én lìa đàn, nước thẳm buồm xa, đâu còn có thể lại lên núi Vọng Ph
Giải thích
“Nay đã bình rơi trâm gãy, mây tạnh mưa tan, sen rũ trong ao, liễu tàn trước gió; khóc tuyết bông hoa rụng cuống, kêu xuân cái én lìa đàn, nước thẳm buồm xa, đâu còn có thể lại lên núi Vọng Phu kia nữa.”. Hình ảnh núi Vọng Phu trong câu văn gợi nhắc đến điển tích núi Vọng Phu. Đó là câu chuyện nàng Tô Thị bồng con đợi chồng đến hoá đá, giữ trọn lòng thuỷ chung và tiết hạnh của mình. Việc sử dụng điển tích ở đây đã góp phần tô đậm thêm nỗi đau của Vũ Nương: xót xa khi nghĩ rằng ngay cả cái thân phận người đàn bà chờ chồng đến hoá đá như nàng Tô Thị, nàng cũng không mong có được vì đã mang tiếng xấu.