Kể sáng tạo một câu chuyện về thiếu nhi mà em đã đọc ở nhà.
Mẫu 1:
Trong một lần tìm đọc các câu chuyện về những tấm gương thiếu nhi dũng cảm, em đã được biết đến câu chuyện “Út Vịnh” của nhà văn Tô Phương.
Câu chuyện kể về Út Vịnh - một cậu bé vừa dũng cảm lại có trái tim yêu thương mọi người. Nhờ có Út Vịnh thuyết phục, mà Sơn - một bạn học sinh nghịch ngợm, thường chơi thả diều trên đường tàu nhận ra sai lầm của mình và hứa sẽ không nghịch dại nữa. Những hành động dũng cảm nhất của Út Vịnh là khi cậu thành công giải cứu bé Lan khỏi nanh vuốt của tử thần.
Hôm đó, Út Vịnh đang ngồi làm bài tập ở nhà, thì bỗng nghe từng hồi còi tàu vang lên dồn dập. Cậu lấy làm lạ, có hôm nào mà tàu lại kéo còi từ xa và liên hồi như vậy đâu. Thế là, cậu liền chạy vội ra gần đường tàu để xem xét. Đến nơi, cậu giật mình khi nhìn thấy hai cô bé Lan và Hoa đang ngồi chơi chuyền trên đường tàu. Thấy tàu đang lao đến, Út Vịnh liền chạy về đường tàu, hét lên thật to để cho hai cô bé nghe thấy. Lúc này, Lan và Hoa mới giật mình nhìn lên, thấy tàu đang lao đến, sợ hãi vô cùng. Hoa vì giật mình nên ngã ra khỏi đường tàu, lăn xuống ruộng, thoát khỏi nguy hiểm. Còn Lan thì vì quá sợ hãi, nên đứng im một chỗ không dám cử động. Đúng giây phút nguy cấp, Út Vịnh lao nhanh về phía ray tàu, ôm chầm lấy Lan, lăn xuống mép ruộng. Nhờ sự dũng cảm và mạnh mẽ ấy của Vịnh, mà Lan được cứu sống trong gang tấc. Khi bố mẹ của Lan biết tin, đã chạy đến ôm chầm lấy Vịnh và cảm ơn cậu rối rít.
Nhân vật Út Vịnh trong câu chuyện đã khiến em rất ngưỡng mộ và thán phục. Cậu ấy chính là một người anh hùng nhỏ tuổi thực sự để chúng em học tập và noi theo.
Mẫu 2:
Xung quanh chúng ta có rất nhiều những nhà khoa học, nhà nghiên cứu với trí thông minh và khả năng sáng tạo tuyệt vời. Nhưng những tài năng ấy không chỉ có ở người lớn, mà còn có ở cả các bạn thiếu nhi. Không ít các nhà khoa học đã bộc lộ khả năng của mình từ khi còn rất bé. Và Ê-đi-xơn chính là một trong số đó. Ngay từ khi rất nhỏ, ông đã khiến người khác phải kinh ngạc trước năng lực sáng tạo của mình. Câu chuyện “Ánh sáng của yêu thương” đã ghi lại một sực việc như thế.
Năm đó, Ê-đi-xơn mới chỉ là một cậu bé còn rất nhỏ tuổi. Một hôm nọ, khi bố vắng nhà do có công việc quan trọng, chỉ còn cậu với mẹ ở nhà thì mẹ bất ngờ bị ốm. Lúc đó, trời đã dần về chiều, bố còn rất lâu mới trở về, mà mẹ thì đau bụng dữ dội, không thể chờ thêm được nữa. Do đó, Ê-đi-xơn đã để mẹ ở nhà và một mình chạy đi mời bác sĩ. Sau khi kiểm tra, bác sĩ xác định rằng mẹ của cậu bị đau ruột thừa và cần phải mổ gấp, nếu không sẽ rất nguy hiểm. Tuy nhiên, trời đã tối, không có đủ ánh sáng để tiến hành mổ được, cần chờ đến sáng ngày hôm sau. Nghe bác sĩ nói, Ê-đi-xơn lòng nóng như lửa đốt. Cậu nhìn mẹ đau đớn, thở từng hơi yếu ớt trên giường mà vô cùng đau khổ. Vì thế, cậu xin bác sĩ hay ở lại, chờ cậu nghĩ cách tìm đủ nguồn sách cho ông tiến hãnh phẫu thuật.
Đứng nhìn quanh phòng, Ê-đi-xơn tập trung nghĩ cách. Bỗng cậu nhìn thấy một luồng sáng hắt ra từ mảnh sắt tây trên tủ. Cậu chợt nhận ra nguyên lí gì đó của ánh sáng. Ngay lập tức, khuôn mặt của cậu rạng rỡ hẳn lên. Cậu nhờ bác sĩ chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật, vì đã tìm ra cách có ánh sáng rồi. Sau đó, cậu chạy vội sang nhà hàng xóm, mượn một tấm gương thật lớn. Cậu khệ nệ mang tấm gương về nhà, rồi thắp hết các ngọn nến trong nhà mình lên và đặt trước gương. Ngay lập tức, ánh nến phản chiếu qua gương, hắt ra khiến cả căn phòng sáng rực như ban ngày. Nhờ thế mà bác sĩ có thể tiến hành phẫu thuật một cách thuận lợi. Mẹ của Ê-đi-xơn cũng nhờ vậy mà được cứu sống. Khi tỉnh dậy, bà hạnh phúc hôn lên trán con trai của mình, khen ngợi sự thông minh, sáng tạo của cậu.
Từ câu chuyện “Ánh sáng của yêu thương”, em được biết thêm một thông tin thú vị về nhà bác học thiên tài Ê-đi-xơn khi ông vẫn còn rất nhỏ. Cùng với đó, câu chuyện còn khiến em nhận ra rằng bất kì ai, ở độ tuổi nào và ở đâu cũng có thể tạo nên những phát minh và kì tích. Chứ không phải chỉ các nhà nghiên cứu ở trong phòng thí nghiệm.