Đề cương ôn tập cuối kì 2 Tiếng Việt lớp 5 Cánh diều (có đáp án) - Phần Viết

Kể sáng tạo câu chuyện “Một sáng thu xưa” (trang 65 - 66 SGK Tiếng Việt 5, Cánh Diều tập 2).

Giải thích

Mẫu 1:

Tôi là một chiến sĩ thuộc Đại đoàn Quân tiên phong. Tôi rất vinh dự khi từng được gặp mặt và trò chuyện trực tiếp cùng Bác Hồ. Cuộc gặp gỡ đó của chúng tôi được nhà văn Đoàn Minh Tuấn kể lại trong câu chuyện “Một sáng thu xưa”.

            Hôm ấy là một buổi sáng mùa thu với thời tiết ấm áp và dễ chịu. Những tia nắng buổi sớm dát vàng lên mái đền cổ kính. Tôi cùng các anh em khác trong Đại đoàn có nhiệm vụ đóng quân ở đền đều có mặt ở sân trước để đón một vị khách đáng kính: Bác Hồ. Từ cửa, một ông cụ có dáng người nhỏ gầy nhưng tinh thần minh mẫn, bước đi nhanh nhẹn khẽ bước vào. Càng lại gần, tôi lại càng nhìn thấy rõ hơn mái tóc bạc phơ, vầng trán rộng, đôi mắt sáng ngời và nụ cười hiền từ của ông. A, Bác Hồ đây rồi! Chủ tịch Hồ Chí Minh của chúng tôi đây rồi! Lòng tôi thầm reo lên như thế với niềm hạnh phúc khôn nguôi.

            Khi vừa vào đến sân, Bác âu yếm nhìn khắp một lượt các chiến sĩ đang có mặt rồi hiền từ hỏi thăm sức khỏe của chúng tôi. Ngay lập tức, các chiến sĩ đồng thanh trả lời: “Thưa Bác, khỏe ạ!”. Điều đó khiến Bác rất vui, khẽ gật gù, vuốt ve chòm râu bạc trắng. Rồi Bác lại hỏi tiếp: “Các chú biết đền thờ ai đây không?”. “Đền thờ một ông vua ạ!” - Một chiến sĩ đưng ở đầu hàng rất gần với Bác nhanh nhẹn trả lời. “Nhưng vua nào?” - Bác lại hỏi tiếp. “Dạ, Vua Hùng!” - Một cán bộ khác dõng dạc trình bày. Tuy nhiên, câu hỏi tiếp theo của Bác lại khiến chúng tôi rơi vào bế tắc: “Thế các chú có biết các Vua Hùng là những vị vua thế nào không?”. Sự im lặng bao trùm lên toàn sân gạch sau câu hỏi ấy. Chúng tôi chợt sững người nhận ra dường như lâu nay bản thân chưa từng thực sự quan tâm về các vị Vua Hùng - những vị vua đầu tiên của đất nước Việt Nam này. Nhưng Bác đã không để chúng tôi phải xấu hổ lâu. Sau khi nhìn quanh một lượt không thấy ai có thể trả lời, Bác đã từ tốn giải thích: “Các Vua Hùng đã công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước.”. Lúc này, tôi và các đồng chí khác mới vỡ òa và nhận ra được ý nghĩa của những câu hỏi mà Bác đặt ra từ nãy đến giờ.

            Bài học giản dị mà đầy ý nghĩa ấy của Bác khiến tôi và các đồng chí vô cùng xúc động, khắc ghi thật sâu trong trái tim mình. Thật tự hào biết bao khi nhân dân ta được lãnh đạo bởi một vị lãnh tụ vĩ đại như Bác.

Mẫu 2:

“Một sáng thu xưa” là câu chuyện kể về Bác Hồ rất hay và ý nghĩa của Đoàn Minh Tuấn.

            Câu chuyện xảy ra vào một buổi sáng mùa thu với thời tiết ấm áp, dễ chịu. Những tia nắng vàng chiếu xuống mái đền cổ kính tại nơi mà Đại đoàn Quân tiên phong đang đóng quân. Sáng nay, một nhóm các chiến sĩ từ sớm đã có mặt ở trước đền để đón một vị khách rất quan trọng: Bác Hồ.

            Khi vừa bước lại gần các chiến sĩ, Bác đã mở lời hỏi thăm ngay “Các chú có khỏe không?”. Sự quan tâm ấm áp và gần gũi đó của Bác khiến các chiến sĩ rất xúc động, liền đồng thanh trả lời “Thưa Bác, khỏe ạ!”. Sau đó, Bác bắt đầu trò chuyện với mọi người bằng những câu hỏi về ngôi đền đang đóng quân. Tuy có điều nghi hoặc, nhưng mọi người vẫn nghiêm túc trả lời. Câu hỏi về việc đền thờ này đang thờ ai thì chiến sĩ nào cũng trả lời được là thờ Vua Hùng. Nhưng khi Bác hỏi lại “Thế các chú có biết các Vua Hùng là những vị vua thế nào không?” thì các chiến sĩ lại không trả lời được. Phút chốc, cả khoảng sân trước đền lại im thin thít. Thấy thế, Bác mới ôn tồn giảng giải:“Các Vua Hùng đã công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước.”. Thì ra, câu chuyện mà Bác hỏi từ nãy đến giờ là muốn nhắn nhủ tới các chiến sĩ về lòng yêu nước và tinh thần quyết tâm giữ nước.

            Thấu hiểu tấm lòng của Bác, các chiến sĩ ai cũng vô cùng xúc động. Một chiến sĩ ở đầu hàng dũng cảm bước lên phía trước. Nhìn thẳng vào mắt Bác và dõng dạc nói: “Thưa Bác, anh em chúng cháu đã hiểu rồi ạ. Được khoác tấm áo lính đứng ở đây, chúng cháu ai cũng thề hi sinh tất cả để bảo vệ mảnh đất quê hương mình khỏi lũ giặc ngoại xâm”. Lời nói của anh được các chiến sĩ còn lại hưởng ứng nhiệt liệt: “Đúng vậy! Đúng vậy!”.