Đề cương ôn tập cuối kì 2 Tiếng Việt lớp 5 Cánh diều (có đáp án) - Phần Viết

Kể lại đoạn kết câu chuyện “Những con hạc giấy” (trang 78 - 79 SGK Tiếng Việt 5, Cánh Diều tập 2) theo tưởng tượng của em.

Giải thích

Mẫu 1:

Sau khi Xa-đa-kô ra đi, lòng nhân ái và tình cảm của những học sinh ở Hi-rô-si-ma đã trở thành nguồn động viên lớn. Họ quyết định hợp tác để xây dựng một tượng đài cao 9 mét, một biểu tượng tinh thần tưởng nhớ cho những linh hồn của những nạn nhân vô tội bị bom nguyên tử sát hại.

Đỉnh của tượng đài ấy trở thành nơi hiện lên hình ảnh một cô gái với đôi tay giơ lên trời. Trong tay trái của cô ấy, một chú sếu được nâng lên cao, trở thành biểu tượng của hòa bình và hy vọng. Dưới đài, dòng chữ rạch ròi nhưng ý nghĩa, "Chúng tôi muốn thế giới này mãi mãi hòa bình," được khắc sâu, là tuyên ngôn mạnh mẽ của những con tim tràn đầy tình yêu và niềm tin vào một thế giới không chiến tranh.

Tượng đài trở thành một ký ức sống động, nhắc nhở con người về hậu quả đau đớn của chiến tranh và sự quan trọng của việc bảo vệ hòa bình. Nó không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là biểu tượng của sức mạnh đoàn kết và lời kêu gọi hòa bình từ những người đã trải qua những thăng trầm đau thương của lịch sử.

Mẫu 2:

Xa-đa-cô không kịp nhìn thấy mùa thu năm ấy. Những cánh hạc cuối cùng em gấp dang dở rơi trên sàn lạnh, bên giường bệnh trắng toát và im lặng như nỗi buồn không lời. Mẹ em ngồi bên, nắm bàn tay bé nhỏ đã bắt đầu tím lại vì hơi thở yếu dần. Em ra đi trong lặng lẽ, khi tuổi đời chưa tròn mười hai, mang theo cả niềm tin ngây thơ rằng phép màu sẽ đến nếu em đủ kiên nhẫn.

Ngoài cửa sổ bệnh viện, hạc giấy vẫn bay trong gió, nhưng phép màu không xảy ra. Cái chết của Xa-đa-cô khiến cả nước Nhật như lặng người. Một sinh mệnh bé nhỏ, một đứa trẻ vô tội – cuối cùng cũng không thể thoát khỏi bóng tối phóng xạ mà chiến tranh đã gieo xuống. Những con hạc ngàn cánh giờ đây không còn là hy vọng chữa lành, mà trở thành biểu tượng cho một nỗi đau âm ỉ kéo dài nhiều thế hệ.

Hòa bình, dù được nguyện cầu bằng biết bao trái tim trẻ thơ, vẫn phải trả giá bằng máu, nước mắt và sinh mệnh của những người như Xa-đa-cô. Cái chết của em không chỉ là dấu chấm hết cho một tuổi thơ, mà còn là tiếng chuông cảnh tỉnh nhói buốt giữa nhân loại: chiến tranh không bao giờ là giải pháp. Và không một đứa trẻ nào đáng phải chết vì sai lầm của người lớn.