Bộ 5 đề thi giữa kì 1 Tiếng Anh 12 Friends Global có đáp án (đề 4)

How has Leah changed over time?

34/40

How has Leah changed over time?

She has become more appreciative of her father

She has become more comfortable by herself.

She has become less angry towards her mother.

She has become more responsible.

Giải thích

Leah đã thay đổi như thế nào theo thời gian?

- A. She has become more appreciative of her father. (Cô trở nên trân trọng bố mình hơn.) Thông tin: ‘...as I got older, I realised how hard he worked to keep me in a comfortable life, and he inspired me always to try my hardest, too.’

- Cả ba đáp án còn lại: B. She has become more comfortable by herself. (Cô trở nên thoải mái hơn khi ở một mình.), C. She has become less angry towards her mother. (Cô trở nên đỡ tức giận hơn với mẹ mình.), và D. She has become more responsible. (Cô trở thành một người có trách nhiệm hơn.) đều không có dữ kiện trong bài.

 

Văn bản

Dịch

Jordan

Living in an extended family with both my parents and grandparents was a bittersweet symphony of love and tradition. The comfort of having a large, close-knit family was unparalleled. I felt loved by not two but four people who truly cared about me, which made me grow into a very self-confident man. I also learned to accept and appreciate the ideas and points of view of two different generations before me. Of course, there were times when I would have wanted a little more privacy and alone time. I also missed a little more flexibility since my grandparents’ stricter views were an influence on my parents. But despite these occasional frustrations, the warmth and support of a multi-generational home, filled with laughter, debates, and shared meals, enriched my life in ways I wouldn’t trade for anything. 


Leah

My parents divorced when I was a baby, and my mum left, so I grew up with just a dad. It didn’t feel unusual until I started school and realised that most of the other kids had mums. Then I started wondering why I didn’t have one. I felt unwanted and jealous of the other kids who had one. I was angry with my mum for leaving and my dad for not keeping her. The other problem was that he had to work long hours to provide for me, so he couldn’t come along to school events like sports day and nativity plays. He was often too tired to spend time with me at home. I can’t remember us ever playing, doing homework, or preparing a meal together. From a young age, I had to do things that my friends never had to do, like preparing meals and grocery shopping, so I certainly learned how to be indepen-dent. But at the same time, I was lonely and angry. However, as I got older, I realised how hard he worked to keep me in a comfortable life, and he inspired me always to try my hardest, too.

Jordan

Sống trong một gia đình nhiều thế hệ cùng bố mẹ và ông bà có cả ngọt ngào và đắng cay của tình yêu thương đi kèm với truyền thống. Sự an tâm khi có một gia đình lớn khăng khít là không thể so được. Tôi cảm thấy được yêu thương và quan tâm bởi không chỉ hai mà từ bốn người, điều đã giúp tôi trở thành một người đàn ông tự tin vào bản thân mình. Tôi cũng học được cách chấp nhận và trân trọng những ý tưởng và quan điểm của hai thế hệ trước. Tất nhiên, có những lúc tôi muốn có thêm một chút riêng tư và thời gian ở một mình. Đôi khi tôi cũng ước có nhiều sự linh hoạt hơn vì quan điểm khắt khe của ông bà có ảnh hưởng đến cách bố mẹ đối với tôi. Nhưng bất chấp đôi lúc khó chịu này, sự ấm áp và ủng hộ khi sống trong một ngôi nhà nhiều thế hệ, với tràn ngập tiếng cười, những cuộc tranh luận và những bữa ăn chung, đã làm phong phú thêm cuộc sống của tôi theo cách mà tôi sẽ không đánh đổi với bất cứ điều gì.

Leah

Bố mẹ tôi ly hôn khi tôi còn là một đứa trẻ, rồi mẹ tôi rời đi, vì vậy tôi lớn lên chỉ có bố bên cạnh. Tôi không cảm thấy có gì bất thường cho đến khi bắt đầu đi học và nhận ra hầu hết những đứa trẻ khác đều có mẹ. Rồi tôi bắt đầu tự hỏi tại sao mình không có mẹ. Tôi cảm thấy không được chào đón và ghen tị với những đứa trẻ có mẹ. Tôi tức giận với mẹ vì đã bỏ đi và với bố vì đã không giữ mẹ lại. Một vấn đề khác đó là bố phải đi làm suốt để nuôi tôi, vì vậy bố không thể tham dự các sự kiện của trường như ngày hội thể thao và vở kịch Chúa giáng sinh. Bố thường quá mệt mỏi để dành thời gian cho tôi ở nhà. Tôi không thể nhớ chúng tôi có lúc nào từng chơi đùa, làm bài tập về nhà hay chuẩn bị bữa ăn cùng nhau. Từ khi còn nhỏ, tôi đã phải làm những việc mà bạn bè tôi không bao giờ phải làm, như nấu ăn và đi chợ, vì vậy tôi đã học được cách tự lập từ sớm. Nhưng đồng thời, tôi cũng cảm thấy cô đơn và tức giận. Tuy nhiên khi lớn lên, tôi nhận ra bố đã làm việc cật lực thế nào để tôi có một cuộc sống thoải mái, và bố luôn truyền cảm hứng cho tôi cố gắng hết mình.