Em thấy nghệ thuật ngôn ngữ của Nguyễn Ngọc Tư trong đoạn trích có điểm gì đặc sắc?
Giải thích
- Ngôn ngữ giản dị, đời thường, mang hơi thở Nam Bộ (“cha cha”, “bây”, “má”, “bịch muối”...).
- Kết hợp giọng kể hồi tưởng với biểu cảm, giàu trữ tình.
- Miêu tả cảnh vật gần gũi nhưng gợi cảm, giàu sức sống (hoa, bướm, chim, sân phơi lúa...).
- Ngôn ngữ dung dị mà gợi nhiều cảm xúc, tạo sự đồng cảm nơi người đọc.