Em hãy viết một đoạn văn (từ 7–10 câu) tả một người đang say mê làm việc mà em có dịp quan sát được.
* Yêu cầu về hình thức (1,0 điểm)
- Không mắc các lỗi chính tả, lỗi dùng từ, đặt câu.
- Học sinh viết đoạn văn ngắn, từ 7 – 10 câu.
- Diễn đạt ngắn gọn, mạch lạc, sinh động.
* Yêu cầu về nội dung (2,0 điểm)
- Tìm ý tưởng: Có thể tả một người nông dân đang làm việc người công nhân làm việc trong nhà máy, tại các công trường; một bác sĩ đang khám bệnh; một thầy cô giáo đang soạn giáo án hoặc giảng bài; một cô lao đôn động đang quét dọn vệ sinh ...
Đoạn văn đảm bảo các ý lớn sau:
- Giới thiệu chung về người lao động em định tả: Đó là ai? Ở đâu? Em quen người ấy trong hoàn cảnh nào? Ấn tượng nổi bật của em về người ấy là gì?
- Tả quang cảnh xung quanh: Làm việc lúc nào? Ở đâu? Trong điều kiện như thế nào?
- Tả ngoại hình: tầm vóc, tuổi tác, khuôn mặt,... có đặc điểm gì nổi bật?
- Tả hoạt động: cử chỉ, lời nói, thao tác làm việc.
- Tả tâm trạng của người đó trong quá trình làm việc, sau khi kết thúc công việc.
- Nêu cảm nghĩ của em về người đó, về công việc mà người đó đang làm.
Bài tham khảo
Tối nay, sau khi học bài, chị gái của em đã giúp em thêu tên lên chiếc áo khoác đồng phục trường. Đầu tiên, chị cẩn thận viết tên của em bằng bút chì lên phần cổ sau áo. Rồi chị mới mang ra bộ chỉ nhiều màu, hỏi em muốn thêu tên của mình bằng màu gì. Cuối cùng sau một hồi phân vân, em đã chọn màu xanh dương. Lúc này, chị mới bắt đầu xâu kim. Dưới bóng đèn, chị giơ đầu sợi chỉ ra trước cái lỗ, ngắm ngắm một chút rồi xâu qua ngay. Thắt nút chỉ xong, chị căng phần cổ áo đã viết tên vào giữa khung thêu, rồi mới bắt đầu thêu từng chút một. Chị đưa khung thêu ra dưới bóng đèn học, đầu hoi cúi, hai mắt nhìn chăm chú vào cây kim trên mặt vải. Chị kiên nhân thêu từng nét, từng nét một. Đặc biệt, chị không theu đường thẳng, mà thêu bằng các mũi móc xích, khiến tên em trông lại càng xinh hơn. Nhìn chị chăm chú thêu, em cảm giác hôm nay chị khác quá, dịu dàng và hiền từ hơn hẳn mọi ngày. Dường như, em nhìn thấy bóng dáng của mẹ trong cách mà chị hai thêu áo. Sau chừng mười lăm phút, chị hai thêu xong, đưa áo cho em xem thử. Em thích lắm, rối rít cảm ơn chị. Lúc ấy, không chỉ em vui, mà chị cũng vui lắm. Niềm vui ấy thể hiện rõ qua ánh mắt sáng lấp lánh của chị.