Em hãy viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) ghi lại cảm xúc của em về hình ảnh chú bé Lượm trong bài thơ Lượm của Tố Hữu.
Gợi ý:
a. Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
- Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
- Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
b. Xác định đúng yêu cầu của đoạn văn: cảm nhận về hình ảnh chú bé Lượm.
c. Hệ thống ý
- Cảm xúc trước hình ảnh Lượm:
+ Dáng vẻ nhỏ bé, hồn nhiên, vui tươi, nhanh nhẹn (“loắt choắt”, “thoăn thoắt”, “nghênh nghênh”).
+ Lượm say mê, yêu thích công việc liên lạc (“Cháu đi liên lạc / Vui lắm chú à”).
+ Hình ảnh so sánh “như con chim chích” → gợi sự trong sáng, tràn đầy sức sống.
- Cảm xúc khi Lượm hi sinh:
+ Bàng hoàng, đau xót trước sự ra đi quá sớm.
+ Lời gọi “Lượm ơi!” da diết thể hiện niềm thương nhớ.
+ Cái chết của Lượm đẹp, trong sáng, gắn với đồng lúa quê hương → gợi sự bất tử.
d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chỉnh, ngữ pháp Tiếng Việt.
e. Sáng tạo: Bố cục rõ ràng, lời văn giàu hình ảnh, cảm xúc.
Đoạn văn tham khảo
Đọc bài thơ Lượm của Tố Hữu, em vô cùng xúc động trước hình ảnh chú bé liên lạc Lượm. Ngay từ những khổ thơ đầu, nhà thơ đã khắc họa một cậu bé nhỏ nhắn, hồn nhiên mà nhanh nhẹn: dáng đi “loắt choắt”, bước chân “thoăn thoắt”, cái đầu “nghênh nghênh” đầy tự tin. Lượm yêu thích công việc liên lạc, coi đó là niềm vui, là trách nhiệm vẻ vang của mình. Hình ảnh so sánh “như con chim chích / Nhảy trên đường vàng” càng làm nổi bật sự trong sáng, tinh nghịch, đáng yêu của em. Nhưng niềm vui ấy không kéo dài được lâu, bởi Lượm đã hi sinh khi làm nhiệm vụ, ngã xuống giữa cánh đồng lúa đang thì con gái. Tin dữ khiến người đọc bàng hoàng, đau xót, để rồi nghẹn ngào trước tiếng gọi tha thiết “Lượm ơi!”. Dẫu ra đi, Lượm vẫn hiện lên đẹp đẽ, thanh khiết, bất tử trong lòng người đọc. Hình ảnh chú bé liên lạc đã để lại trong em niềm thương mến và sự tự hào sâu sắc. Bài thơ không chỉ ca ngợi lòng dũng cảm mà còn khơi gợi ở thế hệ trẻ hôm nay bài học quý giá về tinh thần cống hiến cho Tổ quốc.