Em hãy viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) trình bày cảm nhận của mình về bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân.
Gợi ý:
a. Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
- Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
- Đảm bảo dung lượng khoảng 150 chữ.
b. Xác định đúng yêu cầu của đoạn văn: nêu cảm nhận về bài thơ Quê hương.
c. Hệ thống ý
- Bài thơ mở đầu bằng câu hỏi ngây thơ, trong sáng “Quê hương là gì hả mẹ?” gợi sự tò mò, hồn nhiên của trẻ nhỏ.
- Tác giả định nghĩa quê hương bằng những hình ảnh gần gũi, bình dị: chùm khế ngọt, đường đi học rợp bướm vàng, con diều biếc, con đò nhỏ…
- Những hình ảnh ấy gắn bó với tuổi thơ, khơi gợi tình cảm trong sáng, niềm yêu thương tha thiết với quê hương.
- Nghệ thuật:
+ Ngôn từ giản dị, trong sáng, dễ thuộc.
+ Điệp ngữ “Quê hương là…” tạo nhịp điệu đều đặn, tha thiết.
d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chỉnh, ngữ pháp Tiếng Việt.
e. Sáng tạo: Bố cục rõ ràng, lời văn giàu hình ảnh, cảm xúc.
Đoạn văn hoàn chỉnh
Bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp đẽ. Mở đầu bài thơ, tác giả đã mượn lời một em nhỏ hồn nhiên cất tiếng hỏi mẹ: “Quê hương là gì hả mẹ?”. Câu hỏi ngây thơ ấy gợi sự tò mò, thôi thúc người đọc cùng đi tìm câu trả lời. Quê hương hiện lên qua những hình ảnh bình dị, gần gũi mà thân thương: chùm khế ngọt cho con trèo hái, con đường đi học rợp bướm vàng, cánh diều tuổi thơ thả trên đồng, con đò nhỏ êm đềm khua nước ven sông. Những hình ảnh ấy không lớn lao, xa vời mà rất đỗi thân thuộc, gắn liền với tuổi thơ mỗi người. Ngôn từ mộc mạc, điệp ngữ “Quê hương là…” tạo nhịp điệu tha thiết, gieo vào lòng người tình yêu quê hương chân thành. Bài thơ nhắc nhở chúng ta hãy luôn trân trọng, yêu thương và gìn giữ quê hương – nơi chôn nhau cắt rốn của mình.