(Ngữ liệu ngoài sgk) Chạy Tây

Em hãy viết đoạn thơ (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận của em về tâm trạng của tác giả trong bài thơ Chạy Tây.

9/10

Em hãy viết đoạn thơ (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận của em về tâm trạng của tác giả trong bài thơ Chạy Tây.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

a. Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

- Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

- Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

b. Xác định đúng yêu cầu của đoạn văn: cảm nhận của em về tâm trạng tác giả.

c. Hệ thống ý

- Tâm trạng tác giả: Xót thương dân, phẫn uất trước giặc Pháp, bức xúc với quan lại vô trách nhiệm.

+ “Tan chợ vừa nghe tiếng súng Tây” → bất ngờ, hoảng loạn.

+ “Bỏ nhà lũ trẻ lơ xơ chạy / Mất ổ bầy chim dáo dác bay” → bàng hoàng, mất phương hướng.

+ “Hỏi trang dẹp loạn rày đâu vắng?” → trách móc quan lại.

- Tác dụng nghệ thuật: Nhịp điệu gấp gáp, hình ảnh sinh động, từ láy, phép đối, nhân hóa, hoán dụ → làm nổi bật cảm xúc.

- Thông điệp: Tinh thần yêu nước, lo cho dân, phê phán quan lại vô trách nhiệm.

d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chỉnh, ngữ pháp Tiếng Việt.

e. Sáng tạo: Bố cục rõ ràng, lời văn giàu hình ảnh, cảm xúc.

Đoạn văn tham khảo

Trong bài thơ “Chạy Tây”, tâm trạng của tác giả hiện lên rõ nét qua từng hình ảnh sinh động và giàu cảm xúc. Nguyễn Đình Chiểu bày tỏ nỗi xót thương, phẫn uất trước cảnh dân chúng hoảng loạn khi giặc Pháp xâm lược. Ngay từ câu mở đầu “Tan chợ vừa nghe tiếng súng Tây”, người đọc cảm nhận được giây phút bất ngờ, bàng hoàng của nhân dân. Những hình ảnh tiếp theo như “Bỏ nhà lũ trẻ lơ xơ chạy / Mất ổ bầy chim dáo dác bay” dùng hoán dụ, nhân hóa để thể hiện sự tán loạn, mất phương hướng, đồng thời làm nổi bật cảm giác rối ren, hỗn loạn của thời cuộc. Đặc biệt, câu thơ “Hỏi trang dẹp loạn rày đâu vắng?” thể hiện sự trách móc, bức xúc đối với quan lại bất tài, vô trách nhiệm. Qua nhịp điệu gấp gáp, phép đối, từ láy, tác giả không chỉ tái hiện sinh động cảnh nước mất nhà tan mà còn nhấn mạnh tinh thần yêu nước, lòng xót thương dân và sự phẫn nộ trước kẻ xâm lược. Toàn bộ bài thơ khiến người đọc vừa hình dung được cảnh tượng tang thương, vừa cảm nhận được cảm xúc sâu sắc, chân thực của Nguyễn Đình Chiểu.