(Ngữ liệu ngoài sgk) Đời sống đẹp

Em hãy viết bài văn (khoảng 500 chữ) kể lại trải nghiệm một lần mắc lỗi của mình.

12/12

Em hãy viết bài văn (khoảng 500 chữ) kể lại trải nghiệm một lần mắc lỗi của mình.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

a. Đảm bảo cấu trúc bài văn tự sự

- Học sinh biết tạo lập một bài văn tự sự đảm bảo đủ cấu trúc 3 phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài.

- Đảm bảo đúng dung lượng khoảng 400 chữ.

b. Xác định đúng yêu cầu của đề: kể lại trải nghiện về một lần mắc lỗi.

c. Bài viết có thể triển khai theo nhiều cách khác nhau song cần đảm bảo các ý sau

* Mở bài

- Giới thiệu khái quát: Ai cũng từng mắc lỗi, nhưng chính những lần đó để lại cho ta bài học sâu sắc.

- Dẫn dắt: Em cũng đã từng mắc lỗi khiến bản thân day dứt, hối hận.

* Thân bài

- Hoàn cảnh xảy ra sự việc

+ Thời gian: (ví dụ: một buổi chiều cuối tuần, hay trong năm học lớp 6…).

+ Không gian: ở nhà/trường học.

+ Nhân vật: bản thân em, cha mẹ/thầy cô/bạn bè.

- Diễn biến sự việc

+ Kể cụ thể lỗi lầm mình mắc phải (ví dụ: lười học, không làm bài tập, nói dối cha mẹ, làm vỡ đồ vật, cãi lời thầy cô…).

+ Lý do mắc lỗi (do ham chơi, thiếu suy nghĩ, vội vàng, bồng bột…).

+ Phản ứng của người khác khi phát hiện: cha mẹ buồn bã, thầy cô nghiêm khắc, bạn bè ngạc nhiên…

+ Cảm xúc của em lúc đó: xấu hổ, lo lắng, hối hận, sợ bị trách phạt.

- Cao trào

+ Lời nhắc nhở, dạy bảo của cha mẹ/thầy cô.

+ Hành động của em sau khi nhận ra lỗi lầm (xin lỗi, khắc phục, hứa sửa đổi…).

- Kết quả

+ Được tha thứ, cảm nhận tình thương của cha mẹ/thầy cô dù em mắc lỗi.

+ Rút ra bài học: phải biết trung thực, siêng năng, nghe lời, cẩn thận hơn trong cuộc sống.

* Kết bài

- Khẳng định: Trải nghiệm mắc lỗi là một kỉ niệm khó quên.

- Bày tỏ suy nghĩ: từ đó em trưởng thành hơn, biết sống có trách nhiệm và yêu thương những người thân.

d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp Tiếng Việt.

e. Sáng tạo: Diễn đạt trong sáng, bài viết thể hiện được sự sáng tạo, độc đáo riêng.

Bài viết hoàn chỉnh

Trong cuộc sống, ai cũng từng ít nhất một lần mắc lỗi. Những lần ấy đôi khi khiến ta day dứt và hối hận, nhưng đồng thời cũng để lại cho ta những bài học quý giá. Em cũng từng trải qua một lần mắc lỗi khiến bản thân nhớ mãi.

Hôm đó là một buổi chiều cuối tuần, sau giờ học thêm về, em được mẹ dặn phải ngồi vào bàn học để làm bài tập ngay. Nhưng khi vừa bước vào phòng, thấy chiếc điện thoại nằm trên bàn, em liền tò mò mở ra chơi trò chơi mà quên mất lời dặn. Mới đầu em chỉ nghĩ “chơi một lát thôi rồi làm bài”, nhưng càng chơi lại càng cuốn hút. Đến lúc ngẩng lên thì trời đã tối, em chưa viết xong một chữ nào trong vở. Lúc mẹ bước vào kiểm tra, thấy em còn loay hoay, vở vẫn trắng tinh, mẹ rất buồn. Ánh mắt thất vọng của mẹ khiến em sững người, tim đập mạnh. Em vội vàng nói dối rằng hôm nay cô không giao bài tập. Không ngờ ngay ngày hôm sau, mẹ đến gặp cô giáo thì mọi chuyện vỡ lở.

Khi trở về nhà, mẹ không quát mắng, chỉ lặng lẽ nhìn em rồi chậm rãi nói: “Điều mẹ buồn nhất không phải là con ham chơi, mà là con đã nói dối mẹ”. Lời nói ấy như mũi dao xoáy vào lòng em. Em bật khóc, nhận lỗi và hứa sẽ sửa chữa. Mẹ ôm em vào lòng, xoa đầu và bảo: “Sai thì sửa, quan trọng là phải biết trung thực”. Khoảnh khắc ấy, em vừa hối hận vừa thấm thía tình thương bao la của mẹ.

Từ đó, em cố gắng thay đổi bản thân. Mỗi khi ngồi vào bàn học, em đặt điện thoại sang một bên để không bị cám dỗ. Em cũng tự nhắc nhở mình luôn thành thật, bởi lời nói dối dù nhỏ cũng làm người thân buồn.

Lần mắc lỗi ấy là một kỉ niệm khó quên trong tuổi thơ của em. Nó dạy em rằng trung thực và trách nhiệm chính là nền tảng để trở thành một người tốt. Em biết rằng cha mẹ luôn yêu thương và tha thứ cho con, nhưng em sẽ cố gắng để tình thương ấy không bị tổn thương vì sự dại dột của mình nữa.