(Ngữ liệu ngoài sgk) Hạnh phúc

Em hãy viết bài văn (khoảng 400 chữ) biểu cảm về một người thân trong gia đình mình.

12/12

Em hãy viết bài văn (khoảng 400 chữ) biểu cảm về một người thân trong gia đình mình.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

a. Đảm bảo cấu trúc bài văn biểu cảm

- Học sinh biết tạo lập một bài văn biểu cảm đảm bảo đủ cấu trúc 3 phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài.

- Đảm bảo đúng dung lượng khoảng 400 chữ.

b. Xác định đúng vấn đề biểu cảm: người thân trong gia đình.

c. Bài viết có thể triển khai theo nhiều cách khác nhau song cần đảm bảo các ý sau

* Mở bài:

- Giới thiệu người thân: ai, mối quan hệ với em (bố, mẹ, ông, bà, anh, chị…).

- Nêu cảm xúc chung: yêu thương, quý mến, gắn bó.

* Thân bài:

- Miêu tả ngoại hình, tính cách:

+ Ngoại hình: cao, thấp, gầy, mập, dễ nhìn, hồn nhiên, hiền lành…

+ Tính cách: hiền hậu, ấm áp, nghiêm khắc nhưng quan tâm, hay giúp đỡ, vui vẻ, hóm hỉnh.

- Kể lại một hoặc hai kỷ niệm đáng nhớ:

+ Ví dụ: một lần người thân giúp đỡ em học tập, chăm sóc khi ốm, hay dạy em một bài học cuộc sống.

+ Diễn tả hành động, lời nói, cảm xúc của cả hai.

+ Nhấn mạnh tình cảm gắn bó, sự yêu thương và tấm lòng cao đẹp.

- Cảm nhận, suy nghĩ:

+ Người thân không chỉ là người chăm sóc, bảo vệ mà còn là nguồn cảm hứng, niềm vui, sự an ủi.

+ Học được từ họ: sự kiên nhẫn, trách nhiệm, lòng bao dung, tình yêu thương gia đình.

* Kết bài:

- Khẳng định tình cảm với người thân: yêu thương, quý trọng.

- Liên hệ: tình cảm gia đình là tài sản quý giá, cần trân trọng, giữ gìn và thể hiện trong đời sống hàng ngày.

d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp Tiếng Việt.

e. Sáng tạo: Diễn đạt trong sáng, bài viết thể hiện được sự sáng tạo, độc đáo riêng.

Bài viết tham khảo

Trong gia đình, ai cũng có một người thân đặc biệt mà mình yêu thương và kính trọng. Với tôi, đó chính là bà ngoại – người luôn hiện diện trong ký ức tuổi thơ với hình ảnh hiền hậu, ấm áp và đầy yêu thương. Bà không chỉ là người chăm sóc tôi mỗi khi ốm đau, mà còn là người dạy tôi những bài học quý giá về cuộc sống.

Bà ngoại có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc bạc, đôi mắt hiền từ luôn ánh lên nụ cười trìu mến. Dáng đi chậm rãi, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi lời nói của bà đều toát lên sự quan tâm và tấm lòng bao dung. Bà không bao giờ nổi nóng vô cớ, luôn nhẹ nhàng nhắc nhở, dạy dỗ tôi biết phân biệt đúng sai, yêu thương mọi người xung quanh. Chính sự dịu dàng, hiền hậu ấy đã tạo nên một hình ảnh bà sống mãi trong tâm trí tôi, khiến tôi luôn thấy bình yên mỗi khi được ở bên.

Những kỷ niệm bên bà ngoại thật khó quên. Tôi còn nhớ mỗi buổi chiều, bà thường ngồi trước hiên, tay thoăn thoắt thêu thùa, trong khi tôi ngồi bên đọc sách hoặc học bài. Nếu tôi lơ là việc học, bà nhẹ nhàng nhắc nhở bằng những lời khuyên đầy tình cảm: “Học hành là để trưởng thành, để không bỏ lỡ cơ hội trong đời.” Khi tôi bị ốm, bà luôn thức trắng đêm chăm sóc, đút từng thìa cháo, dỗ tôi ngủ và động viên tinh thần. Những hành động giản dị ấy đã làm tôi nhận ra giá trị của tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng trong gia đình.

Bà ngoại không chỉ quan tâm đến tôi mà còn luôn là điểm tựa tinh thần cho cả gia đình. Bà biết lắng nghe, chia sẻ và tạo không khí ấm áp trong căn nhà nhỏ. Qua bà, tôi học được sự kiên nhẫn, lòng bao dung và cách trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống. Nhờ có bà, tôi biết yêu thương, biết sẻ chia và biết quý trọng những người xung quanh mình hơn.

Tình cảm mà tôi dành cho bà ngoại không thể đong đếm bằng lời nói. Bà là người thân thiết, là chỗ dựa tinh thần và là nguồn cảm hứng để tôi sống tốt hơn mỗi ngày. Tôi luôn tự nhủ sẽ trân trọng từng khoảnh khắc bên bà, học hỏi những điều tốt đẹp từ bà và truyền lại tình yêu thương ấy cho những người xung quanh. Bà ngoại chính là minh chứng sống động rằng tình thân trong gia đình là một tài sản vô giá, là điểm tựa tinh thần giúp con người vượt qua khó khăn, giữ vững niềm tin và hạnh phúc trong cuộc sống.