(Ngữ liệu ngoài sgk) Cuộc chia li màu đỏ

Em hãy viết bài văn (khoảng 400 chữ) biểu cảm về một người bạn thời thơ ấu của em.

12/12

Em hãy viết bài văn (khoảng 400 chữ) biểu cảm về một người bạn thời thơ ấu của em.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

a. Đảm bảo cấu trúc bài văn biểu cảm

- Học sinh biết tạo lập một bài văn biểu cảm đảm bảo đủ cấu trúc 3 phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài.

- Đảm bảo đúng dung lượng khoảng 400 chữ.

b. Xác định đúng vấn đề biểu cảm: người bạn thời thơ ấu.

c. Bài viết có thể triển khai theo nhiều cách khác nhau song cần đảm bảo các ý sau

* Mở bài:

- Giới thiệu người bạn: tên, tuổi thơ, hoàn cảnh quen biết.

- Nêu cảm xúc chung: nhớ, quý mến, gắn bó với những kỷ niệm thời thơ ấu.

* Thân bài:

- Miêu tả ngoại hình, tính cách bạn:

+ Ngoại hình: cao, thấp, dễ thương, tinh nghịch…

+ Tính cách: vui vẻ, tốt bụng, hay giúp đỡ, hoặc nghịch ngợm, hồn nhiên.

- Kể lại một kỷ niệm đáng nhớ:

+ Một trò chơi, một buổi học, một lần giúp đỡ nhau.

+ Diễn tả chi tiết: hành động, lời nói, cảm xúc của cả hai.

+ Nhấn mạnh tình cảm gắn bó, hồn nhiên, trong sáng của tuổi thơ.

- Cảm nhận về tình bạn:

+ Tình bạn thời thơ ấu đặc biệt vì hồn nhiên, không toan tính.

+ Người bạn ấy để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng, gợi niềm vui, nụ cười và cả những bài học nhỏ về tình cảm, sự chia sẻ.

* Kết bài:

- Khẳng định tình cảm đối với người bạn: vẫn nhớ, vẫn trân trọng.

- Liên hệ nhẹ nhàng: tình bạn thời thơ ấu là kỷ niệm đẹp, nâng niu tuổi thơ và giúp ta biết yêu thương, quan tâm người khác.

d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp Tiếng Việt.

e. Sáng tạo: Diễn đạt trong sáng, bài viết thể hiện được sự sáng tạo, độc đáo riêng.

Bài viết tham khảo

Thời thơ ấu của tôi thật rực rỡ với những kỷ niệm đáng yêu, và trong đó, người bạn thân nhất của tôi – Minh – luôn hiện lên với hình ảnh hồn nhiên và ngọt ngào. Chúng tôi quen nhau từ khi còn học lớp Một, cùng nhau chia sẻ mọi điều: từ những trò nghịch ngợm trong sân trường đến những buổi học thêm đầy hứng thú. Nhìn lại, Minh không chỉ là một người bạn, mà còn là một phần ký ức tuổi thơ mà tôi luôn nâng niu.

Minh có dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt sáng tinh nghịch và nụ cười luôn nở trên môi. Bạn ấy rất hiếu động, lúc nào cũng có thể biến những trò chơi bình thường thành những cuộc phiêu lưu vui nhộn. Nhưng bên cạnh sự nghịch ngợm ấy, Minh lại có một tấm lòng rất ấm áp. Tôi vẫn nhớ như in lần tôi bị ngã trong sân trường, Minh đã chạy lại ngay, nâng tôi dậy và cười động viên: “Không sao đâu, lần sau mình cẩn thận hơn nhé!” Lời nói giản dị ấy khiến tôi cảm thấy an tâm và thấy tình bạn thật đẹp.

Một kỷ niệm khó quên nữa là những buổi chiều hè, chúng tôi cùng nhau bắt bướm trong vườn, cười vang mỗi khi một con bướm thoát khỏi tay. Chúng tôi còn cùng nhau chia sẻ những chiếc kẹo, những món đồ nhỏ mà bố mẹ cho, đôi khi là những bí mật chỉ riêng hai đứa biết. Những khoảnh khắc ấy, tuy đơn giản, nhưng lại trở thành sợi dây vô hình gắn kết hai tâm hồn trẻ con, giúp chúng tôi học cách quan tâm, sẻ chia và tin tưởng nhau.

Minh còn là người bạn luôn biết cổ vũ tôi mỗi khi gặp khó khăn. Tôi nhớ lần tham gia cuộc thi vẽ, dù ban đầu tôi hơi rụt rè, Minh đã động viên và giúp tôi hoàn thiện bức tranh. Khi nhìn thấy nụ cười của bạn, tôi cảm nhận được niềm tin và sự khích lệ chân thành, như thể bất cứ thử thách nào cũng có thể vượt qua khi có bạn đồng hành.

Những năm tháng thơ ấu trôi qua, chúng tôi không còn gặp nhau thường xuyên như trước, nhưng mỗi lần nhớ về Minh, trái tim tôi vẫn ngập tràn niềm vui và sự ấm áp. Tình bạn thời thơ ấu là thứ tình cảm hồn nhiên, không toan tính, nhưng lại sâu sắc và khó quên nhất. Minh là minh chứng cho điều đó – một người bạn luôn đem đến tiếng cười, niềm tin và những kỷ niệm đẹp không bao giờ phai nhạt.

Nhìn lại, tôi nhận ra rằng người bạn thời thơ ấu không chỉ là người cùng chơi, cùng học, mà còn là người giúp chúng ta biết yêu thương, sẻ chia và trân trọng những điều giản dị trong cuộc sống. Minh sẽ mãi là ký ức đẹp, là mảnh ghép rực rỡ của tuổi thơ mà tôi luôn giữ trong tim.