(Ngữ liệu ngoài sgk)Bàn tay mẹ

Em hãy viết bài văn (khoảng 400 chữ) biểu cảm về mẹ của em.

12/12

Em hãy viết bài văn (khoảng 400 chữ) biểu cảm về mẹ của em.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

a. Đảm bảo cấu trúc bài văn biểu cảm

- Học sinh biết tạo lập một bài văn biểu cảm đảm bảo đủ cấu trúc 3 phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài.

- Đảm bảo đúng dung lượng khoảng 400 chữ.

b. Xác định đúng vấn đề biểu cảm: mẹ.

c. Bài viết có thể triển khai theo nhiều cách khác nhau song cần đảm bảo các ý sau

* Mở bài

- Giới thiệu tình cảm thiêng liêng, cao quý của mẹ trong cuộc đời mỗi người.

- Khẳng định mẹ là người mà em yêu thương, kính trọng nhất.

* Thân bài

- Cảm nhận về hình ảnh người mẹ

+ Ngoại hình: vóc dáng gầy gò, mái tóc đã điểm vài sợi bạc, đôi bàn tay chai sạn vì vất vả.

+ Nụ cười hiền hậu, ánh mắt ấm áp luôn dõi theo con.

- Sự hi sinh và tình yêu thương của mẹ

+ Ngày đêm tần tảo, lo toan cho gia đình, không quản khó nhọc.

+ Luôn chăm sóc, dạy dỗ, động viên em trong học tập và cuộc sống.

+ Đặt hạnh phúc, tương lai của con lên trên niềm vui, sự nghỉ ngơi của bản thân.

- Tình cảm và suy nghĩ của em đối với mẹ

+ Yêu thương, kính trọng, biết ơn công lao dưỡng dục của mẹ.

+ Xúc động, trân trọng trước những hi sinh thầm lặng.

+ Ý thức trách nhiệm: cố gắng học tập, sống ngoan hiền để mẹ vui lòng.

* Kết bài

- Khẳng định mẹ là người quan trọng, không thể thay thế trong cuộc đời.

- Bày tỏ tình cảm chân thành: yêu thương và biết ơn mẹ vô bờ bến.

- Lời hứa: sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện để đền đáp công ơn sinh thành.

d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp Tiếng Việt.

e. Sáng tạo: Diễn đạt trong sáng, bài viết thể hiện được sự sáng tạo, độc đáo riêng.

Bài viết tham khảo

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một chỗ dựa để tìm về, để yêu thương và được yêu thương vô điều kiện. Với tôi, chỗ dựa ấy chính là mẹ – người phụ nữ giản dị nhưng chứa chan tình yêu thương bao la, là ngọn đèn dẫn đường, là bến bờ bình yên trong suốt hành trình khôn lớn.

Mẹ tôi không quá cao, dáng người gầy gầy bởi những năm tháng tần tảo vì gia đình. Nét đẹp của mẹ không rực rỡ, nhưng lại khiến tôi cảm nhận được sự dịu dàng, ấm áp mỗi khi nhìn vào. Khuôn mặt mẹ rám nắng, đôi bàn tay chai sần, những vết chân chim nơi khóe mắt – tất cả đều là dấu ấn của sự hi sinh lặng thầm. Giọng nói của mẹ nhẹ nhàng, đôi khi nghiêm khắc, nhưng lúc nào cũng đầy yêu thương. Với tôi, mẹ là hình ảnh đẹp nhất và thiêng liêng nhất.

Tình yêu thương của mẹ thể hiện trong từng việc nhỏ nhất. Mỗi sáng, mẹ dậy sớm nấu bữa ăn cho cả nhà, lo cho tôi từng bộ quần áo đến sách vở. Khi tôi ốm, mẹ thức trắng đêm bên giường, bàn tay đặt trên trán tôi như truyền hơi ấm xua tan cơn sốt. Khi tôi vấp ngã trong học tập hay cuộc sống, mẹ luôn động viên, an ủi, dạy tôi cách kiên cường đứng dậy. Mẹ không nói những lời hoa mỹ, nhưng tình cảm của mẹ chan chứa trong từng cử chỉ, ánh mắt, trong cả những lời nhắc nhở tưởng như nghiêm khắc mà lại đầy thương yêu.

Càng lớn, tôi càng thấu hiểu sự hi sinh lặng lẽ của mẹ. Mẹ chưa từng nghĩ cho riêng mình, tất cả niềm vui của mẹ dường như đều gắn liền với sự trưởng thành của tôi. Có lúc tôi vô tình làm mẹ buồn, nói những lời vô tâm khiến mẹ rơi nước mắt, khi ấy tôi mới thấy lòng mình nặng trĩu. Tôi hiểu rằng mình cần phải sống tốt hơn, ngoan ngoãn và cố gắng học tập để không phụ công lao trời biển ấy.

Mẹ chính là nguồn động lực, là ngọn lửa soi sáng để tôi vững bước trong cuộc đời. Trong trái tim tôi, mẹ luôn là người tuyệt vời nhất, là điểm tựa không gì thay thế. Tôi chỉ mong mình sẽ trưởng thành, thành công để có thể mang lại cho mẹ niềm vui, để có thể một phần nào đó đền đáp công ơn to lớn mà mẹ đã dành cho tôi.

Mẹ là tình yêu thiêng liêng, bất diệt. Khi nghĩ đến mẹ, tôi không chỉ cảm nhận sự ấm áp mà còn thấy rõ trách nhiệm của bản thân – phải sống tốt, sống có ích để xứng đáng với tình thương vô bờ bến ấy. Và tôi biết rằng, dù ở đâu, đi đâu, trái tim tôi vẫn luôn hướng về mẹ – người quan trọng nhất cuộc đời tôi.