Em hãy tả bác nông dân đang làm việc.
Tôi sinh ra ở một miền quê yêu dấu. Ở đó có biết bao người nông dân đã phải một nắng hai sương hăng say lao động, song người mà cả xóm tôi phải nể phục về tài cầy ruộng đó chính là bác Hải. Vào sáng chủ nhật vừa rồi tôi đã được xem bác cầy ruộng.
Chao ôi, bác Hải cầy ruộng mới giỏi làm sao! Tôi phải thốt lên như vậy khi vừa nhìn thấy bác. Trông cách bác cầy ruộng, tôi nghĩ khó ai có thể làm được như bác. Hôm ấy, một mình bác cầy một cái ruộng to ơi là to.
Bác Hải vẫn đang hăng say cầy, thấy hai mẹ con tôi đứng trên bờ bác vừa nói vừa cười chào: “Hai mẹ con đi đâu đấy?” rồi lại tiếp tục làm việc. Bác Hải năm nay ngót năm mươi tuổi. Bác có thân hình to khỏe, người lực lưỡng. Quần nâu sắn cao, áo lính bạc mầu. Bắp chân bắp tay quần quật, nước da nâu sẫm đúng là vóc giáng của người quanh năm chân lấm tay bùn quen dầm mưa dãi nắng. Con trâu mộng to béo, da đen nhánh kéo cầy đi trước. Bác Hải nắm dây thừng điều khiển, tay phải cầm đốc cầy theo sau. Đường cầy thẳng tăm tắp. Bác nhoai người ra phía trước, đến đầu bờ, bác nhấc cầy lên cho trâu quay lại rồi đi tiếp. Bác chia ruộng thành nhiều luống. Những luống cầy úp sát vào nhau trông thật đẹp. Mặt trời lên cao dần, lưng bác ướt đẫm mồ hôi mà vẫn say sưa làm việc.
Tôi thật cảm ơn những người nông dân như bác. Với sự khéo léo và cần mẫn đã làm nên những mùa màng bội thu, mang lại sự ấm no, niềm vui và hạnh phúc cho con người.