Em hãy tả anh trai của em.
Bạn bè thường ghen tị với em vì em có anh trai còn các bạn thì không. Quả thực, anh trai em chính là niềm tự hào lớn của cả gia đình.
Anh em vừa mới tốt nghiệp hết cấp 2 năm vừa rồi. Trong khi bạn bè lo lắng ôn thi chuyển cấp thì anh em nghiễm nhiên có một suất vào thẳng trường chuyên của tỉnh vì đạt giải Nhất trong kì thi học sinh giỏi tỉnh môn Toán năm lớp 9. Đó là một thành tích rất đáng tự hào.
Từ nhỏ, anh trai em chưa bao giờ khiến bố mẹ phải phiền lòng. Lúc nào anh cũng tỏ ra là một người con hiếu thảo, một người học trò gương mẫu. Đối với riêng em, anh cũng rất người lớn, thường xuyên chỉ bảo cho em những điều tốt đẹp.
So với anh, em học môn Toán không giỏi bằng. Chính vì vậy mà mỗi tối anh đều dành ra 30 phút đến 1 tiếng để giúp em ôn tập các kiến thức môn Toán. Nhờ có anh mà em không bị thua kém bạn bè trong quá trình học tập.
Một phần vì học và đọc sách khá nhiều nên anh em phải đeo kính từ khi học lớp 5 tức là bằng em bây giờ. Tuy nhiên, đằng sau cặp kính ấy trông anh em lại rất đẹp trai. Mỗi khi em trêu “anh bốn mắt đẹp trai” là anh em thường véo mũi em. Vậy là hai anh em cùng cười.
Vậy là năm nay anh em đã là học sinh cấp 3 rồi, đã lớn và trưởng thành hơn rất nhiều. Nhưng dù thế nào anh vẫn mãi là anh của em, là người anh mà em vẫn luôn yêu quý.