(Ngữ liệu ngoài sgk) Truyện ông Lý Tiến

Em hãy đóng vai nhân vật Lý Tiến kể lại truyện truyền thuyết

11/12

Em hãy đóng vai nhân vật Lý Tiến, viết bài văn (khoảng 400 chữ) kể lại truyện truyền thuyết Ông Lý Tiến.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

a. Đảm bảo cấu trúc bài văn tự sự

- Học sinh biết tạo lập một bài văn tự sự đảm bảo đủ cấu trúc 3 phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài.

- Đảm bảo đúng dung lượng khoảng 400 chữ.

b. Xác định đúng yêu cầu của đề: đóng mai Lý Tiến, kể lại truyền thuyết Ông Lý Tiến.

c. Bài viết có thể triển khai theo nhiều cách khác nhau song cần đảm bảo các ý sau

* Mở bài

- Xưng danh: “Tôi là Lý Tiến, người con của làng Long Đỗ bên sông Tô Lịch.”

- Giới thiệu khái quát: Hoàn cảnh ra đời kỳ lạ, được nhân dân yêu mến, sau này trở thành tướng nhà Hùng.

* Thân bài

- Tuổi thơ:

+ Bố mẹ tuổi cao mới sinh ra tôi, xem đó là niềm hạnh phúc lớn.

+ Từ nhỏ đã khỏe mạnh, tháo vát, hay cùng bạn bè tập đánh trận giả trong rừng tre, xuống sông bắt cá.

- Trưởng thành:

+ Lớn lên, sức vóc và lòng gan dạ được nhiều người khâm phục.

+ Vua Hùng tin tưởng giao nhiệm vụ huấn luyện đội quân ven bờ sông Tô.

- Chiến đấu chống giặc Ân:

+ Khi giặc Ân xâm lược, tôi mang quân lên Vũ Ninh quyết chiến.

+ Xông pha trận mạc, giặc chết như ngả rạ.

+ Không may bị tên giặc bắn trúng ngực, tôi cố gắng rút về bờ sông Tô rồi trút hơi thở cuối cùng.

- Sau khi mất:

+ Linh hồn tôi hiện về báo mộng vua Hùng, chỉ đường tìm người hiền tài cứu nước (Thánh Gióng).

+ Nhân dân thương tiếc, lập đền thờ tôi tại đất Giáp Đông, phố Hàng Cá ngày nay.

* Kết bài

- Bày tỏ niềm tự hào được góp phần bảo vệ non sông đất nước.

- Nhắn nhủ đời sau hãy tiếp bước, giữ gìn truyền thống yêu nước, đoàn kết chống giặc ngoại xâm.

d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp Tiếng Việt.

e. Sáng tạo: Diễn đạt trong sáng, bài viết thể hiện được sự sáng tạo, độc đáo riêng.

Bài viết tham khảo

Tôi là Lý Tiến – người con trai của làng Long Đỗ, bên dòng sông Tô Lịch hiền hòa. Cha mẹ tôi đã tuổi cao mà vẫn chưa có con, ngày ngày cha đi đánh cá, mẹ lên chùa thành tâm cầu tự. Trời thương nên mẹ có mang và sinh ra tôi, một cậu bé khôi ngô tuấn tú. Từ khi mới lớn, tôi đã mang trong mình sức khỏe phi thường, lại thêm tính gan dạ, tháo vát, được bạn bè cùng trang lứa vừa yêu mến vừa khâm phục.

Thuở nhỏ, tôi thường cùng bạn bè tụ tập trong rừng tre tập đánh trận giả, hoặc ra sông bắt cá. Mỗi lần như thế, tôi thường là người chỉ huy, dẫu chỉ là trò chơi mà đã nuôi trong tôi khát vọng bảo vệ quê hương. Càng lớn, sức vóc tôi càng thêm cường tráng. Dân làng ai cũng tin rằng tôi sẽ làm nên nghiệp lớn. Quả thật, đến đời Hùng Vương thứ sáu, vua nghe danh đã phong tôi làm tướng, giao cho việc rèn luyện một đội quân bên bờ sông Tô để phòng giặc dữ.

Nghe tin giặc Ân tràn sang xâm lược, tôi dẫn quân tiến ra gần biên ải Vũ Ninh để nghênh chiến. Hai bên giao tranh quyết liệt, khói lửa mịt mù. Tôi xông lên trận tuyến, gươm giáo loang loáng, khiến quân giặc ngã rạp như cỏ úa trước gió. Nhưng trong một trận ác liệt, tôi chẳng may bị tên giặc bắn trúng ngực. Vết thương quá nặng, tôi gắng gượng chỉ huy quân rút lui và trở về được đến bờ sông Tô, rồi gục ngã.

Dù thân xác đã hóa thành tro bụi, nhưng tấm lòng tôi vẫn nặng tình với non sông. Linh hồn tôi hiện về báo mộng cho vua Hùng, chỉ lối tìm người tài giúp nước. Nhờ thế mà sau này Thánh Gióng ra đời, cưỡi ngựa sắt dẹp tan giặc Ân, đem lại thái bình cho đất nước. Người dân thương tiếc tôi, đã dựng đình thờ tại đất Giáp Đông, nền cũ nhà tôi, và lưu truyền câu chuyện của tôi cho hậu thế.

Ngày nay, nhìn đất nước yên vui, tôi càng tự hào vì được góp phần nhỏ bé trong công cuộc giữ nước của cha ông. Tôi chỉ mong con cháu đời sau luôn khắc ghi truyền thống yêu nước, đoàn kết, không ngừng rèn luyện và học tập, để khi đất nước cần, sẽ có những người con tiếp bước cha ông bảo vệ bờ cõi. Đó cũng là điều khiến tôi mãi yên lòng nơi cõi vĩnh hằng.